ĐÁI THIÊN
CHƯƠNG
(Không rơ năm sinh năm mất )
Đái Thiên
Chương, tự Lân Giao, về già hiệu Bắc Sơn (được gọi là Bắc Sơn tích xinh), người
đời Thanh, Thượng Nguyên (nay là Giang Tô, Giang Ninh), sinh sống quăng niêu
hiệu Khang Hi và Ung chính (cuối thế kỷ 17 đến đầu thế kỷ 18). Ông tuổi nhỏ theo
học với Lâm Thanh Lôi, học khoa cử, hiếu học, nhớ dai, kinh sử đă học qua có thể
đọc thuộc ḷng lại nguyên bộ, xem trọng những môn học thực dụng. Phàm thiên văn,
địa lư, toán thuật, xạ tiễn cho đến các loại cầm, kỳ, thư, họa, không môn nào
không nghiên cứu sâu. Ông lại dốc ḷng học y, ‘Nội kinh’, ,'Thương hàn’, đến
sách y các nhà đều có xem qua; về già, tinh thâm y lí, ông là y gia trứ danh đời
Thanh, tùng cứu sống vô số người. Ông có viết hơn mười loại sách y như: ‘Khái
Luận Chú ',
‘Ngược Luận
Chú ', tiếc rằng chưa được lưu truyền, chỉ có một bộ ra đời là ‘Quảng Ôn Dịch
Luận’. Ông nhận xét rằng, đối với một chứng ôn dịch, tuy y gia các đời sáng lập
rất nhiều phép trị và phương thuốc, nhưng không có sách chuyên; tức là như các
danh y Lưu Hoàn Tố, Trương Nguyên Tố, Lư Đông Viên... cũng có đủ phương thuốc
nhưng không có bài chuyên luận; đến Ngô Hựu Khả mới có sách ‘Ôn Dịch Luận’ ra
đời, lư luận tương đối hoàn thiện. Nhưng mà đương thời rất nhiều y sinh do v́
chưa hiểu được phép biện chứng của họ Ngô, hoặc thấy sách mà không trọn tin,
hoặc biết mà không áp dụng. Ông bèn lấy sách ‘Ôn Dịch Luận’ của họ Ngô tăng
đính, sửa đổi, soạn ra bộ ‘Quảng Ôn Dịch Luận’ bốn quyển để giải rơ nghĩa.
Trong sách, ông chú trọng biện minh chỗ khác nhau giữa ôn dịch và thương hàn,
nhấn mạnh điểm khởi đầu là biện kiến chứng. Ông căn cứ trên kinh nghiệm thực
tiễn của ḿnh, đề xuất lấy năm phương diện khí, sắc, thiệt (lưỡi), thần, mạch,
làm yếu điểm biện chứng bệnh ôn dịch khác với bệnh thương hàn, đồng thời giới
thiệu các trị pháp: hăn, hạ, tiêu, ḥa, bổ, khiến cho phép biện chứng trị liệu
bệnh ôn dịch chuẩn xác hơn và tường tận hơn.
Công việc luận
thuật ôn dịch bệnh của ông vốn từ sách Ngô Hựu Khả mà ra nhưng có phát huy lớn
thêm phần lư luận phân tích của Ngô khiến có hệ thống hơn và hoàn chỉnh hơn, đối
với công tác lâm sàng biện chứng trị liệu có giá trị thực dụng cao hơn, đúng là
‘thanh xuất vu lam nhi thắng vu lam’ (màu xanh lấy từ chàm ra mà xanh hơn chàm).
Khi ông luận thuật bệnh thời dịch ôn nhiệt, trên thực tế, cũng khái quát một số
bệnh ôn nhiệt thôi. Cho nên về sau, Lục Mậu Tu (Cửu Chi), người Nguyên Ḥa, đem
phần gọi là ‘thời hành dịch lệ, (bệnh thời dịch dịch lệ) trong sách của ông cải
đổi thành ‘ôn nhiệt’, ‘ôn tà’, đồng thời đổi tên sách là ‘Quảng Ôn Nhiệt Luận’,
tuy chưa tránh khỏi cái sai lấy chỗ thấy của ḿnh cưỡng ghép cho người, nhưng v́
họ Lục suy rộng lấy phép trị ôn dịch của ông dùng trị bệnh ôn nhiệt, vẫn là khả
dĩ tiếp nhận vậy.
|