ĐỔNG PHỤNG
(Không rơ năm sinh năm mất)
Đổng
Phụng, tự Quân Di, người Hầu Quan (nay là Phúc Kiến, Mân Hầu), là y học gia trứ
danh đời Tam Quốc, cùng hàng với Trương Trọng Cảnh và Hoa Đà (Nguyên Hóa), được
mọi người gọi là ‘Kiến An Tam Thần Y’.
Đổng Phụng hành nghề y lâu năm ở vùng Giang Tây, Quảng Đông, y thuật tinh thâm,
siêu quần, gặp bệnh cho toa dùng thuốc lần nào cũng hiệu nghiệm. Theo lời
truyền, có một lần Thứ sử Giao Châu (nay là Việt Nam, Hà Nội) Sĩ Nhiếp ăn trúng
độc hôn mê bất tỉnh. Ngươi nhà mời nhiều thầy thuốc trị bệnh ba ngày, bệnh nhân
không tỉnh, rất nguy cấp. Nghe tin danh y Đổng Phụng đến Giao Châu, người nhà
lập túc rước đến chẩn trị. Xem mạch xong, Đổng Phụng lấy thuốc hoàn do ḿnh tự
chế đổ vào miệng bệnh nhân. Bệnh nhân không lâu tỉnh lại. Từ đó, danh tiếng càng
lớn, xa gần thiên hạ đến t́m thầy càng ngày càng nhiều, Đổng Phụng tiếp không
kịp.
Về sau, ông đi Giang Tây, ẩn cư ở trong núi Lư Sơn. Đổng Phụng xem mạch không
lấy tiền, chỉ yêu cầu bệnh nhân khỏi bệnh trồng cây hạnh xung quanh nhà
ông, bệnh nặng trồng năm cây, bệnh nhẹ trồng một cây. Làm như thế, sau mấy năm,
xung quanh nhà ông có đến trên mười muôn cây hạnh, thành ra một rừng hạnh xuân
thôi. Ông lấy quả hạnh đổi lấy lương thực cứu giúp người nghèo, rất được nhân
dân mến chuộng.
Mỗi độ xuân về, hoa hạnh nở rộ, xuân sắc đầy vườn, người ta nhớ đến Đổng Phùng,
nhớ đến sự tích của ngừơi thầy thuốc lấy sự cứu giúp người làm lẽ vui sống, xưng
tụng ông là ‘Hạnh Lâm Xuân Noăn’ (Xuân ấm rừng hạnh), ‘Dự Măn Hạnh Lâm’ (tiếng
tăm dầy rừng hạnh). Ngươi đời sau v́ tích này mà gọi giới y học là ‘hạnh lâm’.
Đối với ngươi thầy thuốc y thuật cao minh, y đức cao thượng, người
đời dùng các câu ‘Dự Măn Hạnh Lâm’, ‘Hạnh Lâm Xuân Noăn’ để khen tặng, đều là do
điển cố này mà ra.
|