DƯ LÂM
(Không rơ năm sinh năm mất )
Dư Lâm, tự Sư
Ngu, người An Huy, Đồng Thành (có tư liệu nói là người Thường Châu), sinh sống
quăng đầu niên hiệu Ung Chính đến đầu niên hiệu Gia Khánh đời Thanh. Ông học Nho
từ nhỏ, nhung chịu khó học 20 năm mà chẳng đỗ đạt ǵ mới tự nói: không làm quan
giỏi th́ làm thầy thuốc giỏi vậy! (Bất vi lương tướng, đương vi lương y). Bèn bỏ
con đường sĩ hoạn, đổi học y. Niên hiệu Càn Long năm thứ 29 (1764), bệnh ôn dịch
lan tràn ở huyện Đồng Thành, cha ông cũng mắc bệnh, bị trị lầm mà chết. Lúc ấy,
ông đang du học ở Đại Lương (Khai Phong), lập tức về quê lo việc tang, hỏi xem
các thang thuốc cha đă dùng, đều không phải loại ngoại trị thương hàn; điều này
khiến ông ôm hận trong ḷng , càng ra sức xem khắp sách thuốc xưa, nhất là t́m
các phương thuốc hay để trị bệnh dịch chẩn. Khi nghiên cứu bản thảo thấy sách
nói ‘Thạch cao tính hàn trừ được nóng ở dạ dày, vị đạm bạc giỏi giải thực nhiệt
ở cơ thể’, ông mới thấy rơ rằng ‘nếu là dịch ôn nhiệt th́ ngoài Thạch cao ra,
không ǵ trị được’. Từ đấy về sau, trong quá tŕnh hành y, mỗi khi gặp ôn dịch
bệnh, ông dùng Thạch cao làm chính, lần nào cũng hiệu nghiệm hoàn toàn. Tuổi
trung niên, ông dời chỗ về kinh hành nghề. Niên hiệu Càn Long năm thứ 58 (1793),
bệnh ôn dịch lan tràn ở kinh đô, dùng phép trị của Trương Cảnh Nhạc không khỏi,
phương thuốc của Ngô Hựu Khả cũng vô hiệu, nhiều thầy thuốc đều chịu bó tay. Ông
dùng thang lớn Thạch cao và Hoàng liên th́ hiệu nghiệm, cứu sống vô số người.
Như người thiếp của Phùng Tinh Thục mắc bệnh dịch sắp chết, ông
Thạch
cao thang làm chính cứu được sống; ngoài cửa Chính Dương, con trai lớn của họ Kỳ nhiễm bệnh
dịch, ban chẩn nổi đầy ḿnh tím đen, tay chân lạnh
giá, thầy thuốc trước đă phê
là 'bất trị’, ông dùng thuốc tán ‘Thanh Ôn Bại Độc’, cho uống luôn 15 thang th́
khỏi bệnh. Khi ấy, người bệnh được ông trị lành sao chép phương của ông cho
người khác dùng, cũng được kết quả. Về già ông dùng chỗ tâm đắc của trên 30 năm
hành nghề trị bệnh dịch chẩn tổng kết lại, biên soạn bộ ‘Dịch Chẩn Nhất Đắc’ 2
quyển: quyển 1 luận thuật chủ yếu về nguyên nhân của bệnh, nơi phát bệnh, bệnh
trạng, đề xuất, chỗ khác nhau của hai bệnh dịch chẩn và thương hàn; quyển 2 luận
khái quát các loại bệnh chứng sau khi khỏi bệnh, phép điều trị và những ǵ có
liên quan đến việc điều trị, v.v... Sách dùng học thuyết vận khí tường thuật sự
phát sinh của bệnh, nhận xét rằng nguyên nhân gây bệnh là mối độc vô h́nh xâm
nhập vào cơ thể do miệng mũi, mà mối độc vô h́nh này là hỏa độc, đồng thời căn
cứ trên bệnh nhân, bệnh cơ, chủ trương dùng
Thạch cao điều trị, sáng lập ra
phép ‘thanh ôn bại độc'. Phương thuốc này đối với chứng ‘hỏa nhiệt dịch độc’
thật có công hiệu lớn. Cho nên luôn được y gia đời sau thực dụng.
|