ĐƯỜNG TÔNG
HẢI (1862 – 1918)
Đường Tông
Hải, tự Dung Xuyên, người Tứ Xuyên, Bành Huyện, thầy thuốc trứ danh cuối đời
Thanh. Ông từ nhỏ hiếu học, tri thức uyên bác, kinh sử thư họa, không thứ nào
không tinh thông; hồi là học sinh danh đă vang Ba Thục, có mấy mươi đệ tử. V́
cha ông có nhiều bệnh nên ông cũng học y. Niên hiệu Quang Tự, năm thứ 15 (1889),
ông đỗ Tiến sĩ. V́ ông kiêm tinh thông y học nên đă từng được triệu chẩn mạch
cho Từ Hi thái hậu. Về sau cư ngụ ở Bắc Kinh, Thượng Hải, đi đến đâu cũng dùng y
thuật cứu người. Tuổi già hồi hương, già mất ở nhà. Sự cống hiến của ông cho y
học là công tŕnh nghiên cứu của ông về huyết chứng, và sự nỗ lực của ông trong
việc phối hợp giữa Trung và Tây y. Thuở nhỏ, cha ông mang bệnh đột nhiên trở
nặng, thổ huyết và đại tiện ra huyết. Để trị liệu, ông xem khắp các sách thuốc,
gặp quyển nào có luận thuật về huyết chứng, ông nghiên cứu đọc kỹ lưỡng; nghe
nói y gia nào nghiên cứu huyết chứng th́ ông đến xin học. Y gia Dụng Tây Sơn có
viết sách ‘Thất Huyết Đại Pháp’, ‘Đắc Huyết Chúng Bất Truyền Chi Bí’, học tṛ
tranh nhau sao chép để làm của quí. Ông bèn t́m cách nài mua, rất khó khăn mới
‘được xem một lượt’ mà thôi. Xem xong, ông quá thất vọng nhận thấy sách không
nói đầy đủ, dùng lâm sàng cũng không mấy hiệu nghiệm. V́ vậy, ông quyết tâm bắt
tay vào việc từ các sách kinh điển y học, tham khảo học thuyết các nhà, tham
khảo sâu yếu chỉ trị liệu bệnh huyết. Ông xem lần lượt ‘Nội Kinh’, ‘Nạn Kinh’,
‘Thương Hàn Luận’, ‘Kim Quỹ Yếu Lược’, nghiên cứu sách của Lư Đông Viên, Chu Đan
Khê, Hoàng Nguyên Ngực, Trần Tu Viên, rốt cuộc có được chỗ tâm đắc, lần lượt
tổng kết ra một bộ phương pháp trị liệu huyết chứng . Lúc ấy, cha ông đă mất v́
bệnh mà vợ con ông lại cũng bệnh huyết. Ông bèn dùng kinh nghiệm bản thân tự bào
chế phương tễ đem trị; kết quả ‘thuốc đến bệnh lui’, khiến ông hết sức phấn
khởi. Từ đây về sau, ông bèn đem số kinh nghiệm này ứng dụng lâm sàng th́ ‘mười
lần khỏi tám chín’. Để bổ sung chỗ khuyết lậu của nền y học Tổ quốc ở mặt nghiên
cứu huyết chứng , giăi bày thêm chỗ cổ nhân muốn nói, chỗ c̣n thiếu sót của tiền
hiền, ông đem áo nghĩa tinh vi của ‘Thất Huyết Chứng’ tuần tự giăi bày, biên
soạn thành một bộ ‘Huyết Chứng Luận’ 8 quyển. ‘Huyết Chứng Luận’ là bộ sách
chuyên đầu tiên nghiên cứu thất huyết chứng trong Trung y học sử. Sách liệt
thuật các biện chứng trị liệu các loại huyết chứng (bệnh máu), tổng kết: chỉ
huyết (cầm máu), tiêu ứ (trị máu ứ), ninh huyết, bổ huyết (bổ máu) bốn phép trị
lớn , toàn sách ‘lư túc phương hiệu' y líù đầy đủ, phương thuốc hiệu nghiệm), có
giá trị thực dụng cao, dẫn dắt được người hậu học. Ông ở vào thời đại y học
phương Tây bắt đầu ồ ạt truyền vào Trung Quốc, ảnh hưởng lớn đến giới y học.
Nhiều tư tưởng và chủ trương xuất hiện, người chuộng mới thiên Tây y, người nệ
cũ thiên Đông y, mà ông th́ chủ trương chọn con đường giao tiếp nhau giữa Đông
Tây. V́ vậy ông là một nhân vật đại biểu của phái hối thông Đông Tây y sớm nhất
của Trung Quốc. Đồng thời, ông cũng có viết sách ‘Đông Tây Hối Thông Y Kinh Tinh
Nghĩa’. Ngoài ra, ông c̣n có viết các sách: ‘Bản Thảo Vấn Đáp’, ‘Kim Quỹ Yếu
Lược Thiển Chú Bổ Chính’, ‘Thương Hàn Luận Thiển Chú Bổ Chính’, ‘Y Học Kiến
Năng’, ‘Y Dịch Thông Huyết’, ‘Lợi Giai Tam Tự Quyết’, ‘Lục Kinh Phong Chúng
Thông Giải’. Số sách này phản ánh chủ trương y học trị liệu của ông là ‘hiếu cổ
nhưng không quá tin cổ nhân, bác học lại giỏi chọn sở trường bỏ sở đoản. Ông mất
năm 1918, hưởng thọ 67 tuổi.
|