HOÀNG
NGUYÊN NGỰ (1705 – 1758)
Hoàng Nguyên
Ngự, c̣n có tên là Ngọc Lộ, tự Khôn Tái, hiệu Nghiên Nông, biệt hiệu Ngọc Thu
tử, người Sơn Đông, Xương Ấp là thầy thuốc trứ danh đời Thanh. Ông học kinh sử,
tử, tập, thi đỗ Tú tài, học thức uyên bác. Năm 29 tuổi, ông đau mắt bị lang băm
trị lầm làm mù mắt bên trái phải bỏ công danh, phẫn chí học y, chuyên nghiên cứu
các sách y học kinh điển ‘Nội Kinh’, ‘Nạn Kinh’, ‘Thương Hàn Luận’, ‘Kim Quỹ Yếu
Lược’, đồng thời xem rộng hết các học thuyết của các y gia từ đời Kim, Nguyên,
về sau. Năm 40 tuổi, ông là một danh y chu du các tỉnh Giang Tây, Chiết Giang,
Hồ Nam
t́m học thêm. Niên hiệu Càn Long năm thứ 15 (1750), từng ‘bắc du đế thành’, (đến
thành Vua ở miền bắc); tháng hai năm sau ‘tùy giá Vơ Lâm’ (nay là Hàng Châu)
(theo vua đi Vơ Lâm). V́ lần đi này mà có người cho là ông tùng là ngự y của vua
Càn Long, nhung vẫn chưa có tài liệu nào xác nhận. Ngoài việc hành nghề, phần
lớn thời giờ ông dùng để nghiên cứu chú thích các sách y kinh điển và dạy học
tṛ. Người t́m học rất đông, ông có ảnh hưởng lớn ở vùng Giang Nam. Ông viết
nhiều sách, có hơn 14 loại, ấn hành 11 loại trong đó có ‘Thương Hàn Huyền Giải’,
‘Kim Quỹ Huyền Giải’, ‘Tứ Thánh Tâm Nguyện’, Tứ Thánh Huyền Khư', Trường Xa Dược
Giải’, ‘Thương Hàn Thuyết Yù’, Tố Linh Vi Uẩn’, ‘Ngọc Thu Dược Giải’, 8 bộ cộng
74 quyển được cho là ‘Hoàng Thị Y Thư Bát Chủng’; ngoài ra là 3 bộ ‘Tố Vấn Huyền
Giải’, ‘Linh Khu Huyền Giải’ Và ‘Nạn Kinh Huyền Giải’. Về học thuật, ông tôn
sùng bốn thánh y Hoàng Đế, Kỳ Bá, Việt Nhân (Biển Thước) và Trọng Cảnh, chủ
trương ‘lư, theo Nội kinh; pháp, theo Trọng Cảnh; dược theo Bản kinh. Đối với
các y gia sau Tống, Kim, Nguyên, ông xem thường, cho là học thuyết của họ ‘không
nhất quán’. Khi chú thích có y kinh, ông tuy tuân kinh cứ điểm nhưng vẫn có
nhiều ư kiến mới của ḿnh giúp nhiều phương tiện cho kẻ hậu học lư giải chỗ nghi
vấn khó khăn trong sách. Về lâm sàng, ông chịu ảnh hưởng của Trương Giới Tân,
phản đối ‘quí âm tiện dương’, đề xướng phù dương, ức chế âm, thiên về ôn bổ, về
mặt y lí, xem trọng học thuyết âm dương ngũ hành, đồng thời thượng bàn rộng đến
quan điểm triết học trong học thuyết của y kinh các đời đă giải thích thấu đáo y
lí, v́ thế ông được xem là một trong số bốn đại danh y thông hiểu y đạo. Ngôn
luận cương trực của ông đối với y gia các đời cũng khiến cho ông bị rất nhiều
nhà b́nh luận phê b́nh gay gắt, nhưng đường lối của ông ở mặt y học vẫn được
người đời chấp nhận. Ông mất năm 1758, hưởng thọ 53 tuổi.
|