HỨA THÚC VI
(1080 – 1154)
Tự là Tri Khả,
người Bạch Sa, Chân Châu (nay là Nghi Tnmg, Giang Tô), từng ở B́ Lăng, là một
trong số y học gia trứ danh ở đời Tống đă nghiên cứu có kết quả sách ‘Thương hàn
luận’ của Trương Trọng Cảnh. Ông là con nhà nghèo khó. Năm mười một tuổi, nhà
ông liên tiếp gặp tai họa: cha bị bệnh dịch, mẹ bệnh nặng. Trong ṿng trăm ngày,
cha mẹ mất hết.' Đau buồn v́ quê ḿnh không có thầy thuốc giỏi, khiến cha mẹ bó
tay chờ chết, ông thề ḷng đến tuổi thành niên quyết chí học thuốc để cứu người.
Đến năm ba mươi tuổi, ông là một thầy thuốc nổi tiếng. Người bệnh đến xin chữa
trị, không kể nghèo hèn, đều cho thuốc uống không lấy tiền. Số người được ông
cứu sống không thể đếm được.
Niên hiệu
Thiệu Hung năm thứ hai (1132), ông thi đỗ tiến sĩ, từng giữ các chức Giáo thụ,
Hàn lâm Học sĩ ở Huy Châu và Hàng Châu, cho nên người đời sau gọi ông là Hứa học
sĩ. ông nghiên cứu sâu về ‘Thương hàn luận’, viết các sách 'Thương Hàn Bách
Chứng Ca’, ‘Thương Hàn Phát Vi Luận’, ‘Thương Hàn Cửu Thập Luận’. Trên cơ sở
‘biện chứng sáu Kinh’ của Trương Trọng Cảnh, ông phát huy ra ‘biện chứng bát
cương’ (âm, dương; biểu, lư; hàn, nhiệt; hư, thực), trong tám cương lại lấy âm
dương làm tổng cương. Như thế, chẳng những đối với biện chứng luận và trị lư
luận của Trọng Cảnh, ông giải rơ ra và bổ sung thêm, mà c̣n đối với sự ứng dụng
lâm sàng của đời sau, sách của ông c̣n có tác dụng soi sáng rất lớn. Lúc cuối
đời, ông gom góp những phương thuốc ḿnh đă thực nghiệm và tâm đắc, biên soạn
thành bộ ‘Phổ Tế Bản Sự Phương’ 10 quyển, toàn bộ dựa theo bệnh chia thành 28
môn, chép lại hơn 300 phương thuốc, mỗi phương đều đề tên, chủ trị, các vị thuốc
cùng phân lượng, và chép phép trị, cách dùng, sau đó ghi lời b́nh đánh giá bệnh
lư và phương thuốc. Bộ sách này, trong lịch sử, là một bộ sách chuyên tương đối
có giá trị thực dụng về phương tễ, rất được người đời sau xem trọng. Họ Hứa được
gọi là danh gia về phương tễ học đời Tống. Ông mất năm 1154 ngoài bảy mươi tuổi.
|