KHA CẦM
(Không rơ năm sinh năm mất )
Kha Cầm, tự
Vận Bá, hiệu Tự Phong, người đời Thanh, Từ Khê, Trượng Đ́nh (nay là Chiết Giang,
Từ Khê), sau dời về ở Ngu Sơn (Giang Tô, Thương Thục), sinh sống vào quăng niên
hiệu Khang Hi Ung Chính (1662-1735). Ông là người giỏi thơ văn, sống đức độ,
không chuộng quan trường, ẩn cư ở Ngu Sơn, học sách y; cả đời ra sức nghiên cứu
,'Nội kinh’, ‘Thương Hàn Luận’. Sách thuốc ông viết gồm có: ‘Thương Hàn Luận
Chú' bốn quyển, ‘'Thương Hàn Luận Dục’ hai quyển, 'Thương Hàn Phụ Dực’ hai
quyển, hợp lại lấy tên là ‘Thương Hàn Lai Tô Tập’. Ông cũng có giáo chính ‘Hoàng
Đế Nội Kinh’ soạn ra một sách ‘Nội Kinh Hợp Bích’ tiếc là đă bị thất lạc. Nhưng
xem luận thuật trong ‘Thương Hàn Lai Tô Tập’ có thể thấy được ông đă rất công
phu trong việc nghiên cứu ‘Nội Kinh’. Phép học trị liệu của ông nghiêm túc,
khách quan. Ông nhận xét rằng: ‘Thương Hàn Luận’ là sách phương thuốc dẫn đường
cho kẻ hậu học. Nhưng v́ từ trước những nhà chú thích tuy nhiều, riêng ai nấy bổ
sung chỗ tâm đắc của minh, chưa chắc đă phù hợp với nguyên ư của Trọng Cảnh.
Theo ông, sách ‘Thương Hàn Luận’, qua tay Thúc Ḥa biên soạn, đă không c̣n là
sách của Trọng Cảnh, nghĩa của Trọng Cảnh sai sót nhiều, văn của Thúc Ḥa luận
thuật cũng nhiều, sau trải qua Phương Hữu Chấp, Dụ Xương hai nhà nữa, lại càng
xa ư chỉ của Trọng Cảnh; lời luận càng lạ, cách lẽ càng xa, những điều phân tích
càng mới, cổ pháp càng loạn. Ông càng không đồng ư với học thuyết ‘Tam Cương
Đảnh Lập’, cho rằng đó là ‘mai một tâm pháp của Trọng Cảnh’. Đồng thời ông cũng
phản đối việc theo chủ trương của phái cựu luận ‘không dám thêm bớt một chữ, dời
đổi một tiết sách’ cho rằng thực: chất tinh thần của ‘Thương hàn luận’ là biện
chứng luận trị, không màng là cựu luận Trọng Cảnh hoặc toản tập Thúc Ḥa, chỉ
cần phù hợp với tinh thần biện chứng luận trị, sự chân ngụy sẽ không là chủ
yếu. Thế là ông mạnh dạn đề xuất phương pháp dùng phương để phân loại chứng ,
lấy phương gọi tên chứng , phương không câu nệ kinh, hội tập các lư luận, đem
sách của Trọng Cảnh đính chính, chú giải, soạn ra sách ‘Thương Hàn Lai Tô Tập’
(lai tô: chết rồi sống lại) phát huy tinh nghĩa của ‘Thương hàn luận’. Sách này
thể hiện sự nghiên cứu tinh thâm bệnh thương hàn của ông, một thành tựu siêu
việt có ảnh hưởng cực lớn đối với công việc nghiên cứu ‘Thương hàn luận’ của đời
sau. Cho nên có ngươi gọi ông là ‘công thần của Trọng Cảnh, tránh hữu của chư
gia (tránh hữu: bạn thẳng thừng khuyến dụ bạn bè). Nhà ôn bệnh học trứ danh Diệp
Thiên Sĩ cũng khen sách này là ‘độc khai sinh diện, khả vi thù thế chi bảo’
(riêng mở đường mới, đáng là của báu giúp chơi), đủ thấy giá trị của quyển sách.
|