NGÔ ĐƯỜNG (1758 - 1836)
Ngô Đường, tự
Cúc Thông, người đời Thanh, Giang Tô, Hoài âm, là đại biểu trọng yếu của học
phái ôn bệnh sau Diệp Thiên Sĩ và Tiết Tuyết, có viết một sách chuyên về ôn bệnh
học là ‘Ôn Bệnh Điều Biện’. Ông thông minh hiếu học, chuyên học khoa cử, Năm 19
tuổi, cha ông bệnh hơn một năm qua đời, ông đau buồn không muốn sống v́ cho rằng
‘cha bệnh không biết chữa trị, c̣n mặt mũi nào đứng trong trời đất?’ Bèn mua một
số lớn sách y học, bỏ học khoa cử, khắc khổ học y. Bốn năm sau, một đứa cháu
trai mắc bệnh ôn nhiệt, nhiều thầy thuốc đều không biết chính xác là ôn bệnh để
tiến hành chữa trị, đến nỗi phát vàng da rồi chết. Lúc ấy, ông c̣n là sơ học, y
thuật c̣n nông cạn, chưa thể cứu sống đứa cháu, ông xấu hổ mười phần. Ông liên
tưởng đến Trương Trọng Cảnh và họ hàng chết v́ bệnh thương hàn rất nhiều mà phẫn
chí nghiên cứu bệnh thương, sau cùng biên soạn được bộ sách lớn ‘Thương Hàn
Luận’; rồi ông có ư niệm nghiên cứu sâu về bệnh này. Hơn ba năm sau, để mở rộng
tầm mắt, ông đi kinh thành. Lúc ấy, ở kinh, đang tổ chức một nhóm người để xem
xét đính chính ‘Tứ Khố Toàn Thư’. Ông được giới thiệu làm việc sao chép sách
thuốc nên có dịp xem nhiều sách vở. Khi ông xem đến sách ‘Ôn Dịch Luận’ của Ngô
Hựu Khả th́
như được của
báu, nhung sau khi đọc đi đọc lại thấy nghị luận của sách tuy rộng răi, thấy
được những ǵ người trước chưa thấy, nhung phép độ của sách chưa tránh khỏi chi
ly và bác tạp. Ông lại xem lại nghị luận của các danh gia từ các đời Tấn, Đường
trở lại đây, rốt cuộc chưa thể làm ông rửa ḷng . Chót hết, ông xem đến các loại
phương pháp trị liệu bệnh ôn nhiệt trong sách ‘Lâm Chúng Chỉ Nam Y Án’ của Diệp
Thiên Sĩ, ông mới thán phục, cho rằng lời luận của sách b́nh ḥa, lập pháp tinh
tế tiếp thu được số lượng lớn tri thức về trị liệu bệnh ôn, và có chỗ rất tâm
đắc về chẩn trị ôn bệnh. Niên hiệu Càn Long năn thứ 58 (1793), bệnh ôn dịch lưu
hành ở kinh đô số người chết về trị liệu không thích đáng đếm không hết, ông
dùng phép trị liệu của họ Diệp lần nào cũng hiệu nghiệm, nổi tiếng khắp kinh
thành. Do v́ sách ‘Ôn Nhiệt Luận’ của Diệp Thiên Sĩ ấn hành muộn nên ông chưa
xem được, v́ vậy mà ông lại cho rằng họ Diệp lập luận giản ước quá, lại liệt kê
thuốc trị liệu ít, chỉ có y án thấy rải rác trong các tạp bệnh; thế là ông sưu
tập sách của danh y các đời, noi theo phép tắc của Diệp Thiên Sĩ, lấy chỗ tinh
vi kết hợp với kinh nghiệm lâm sàng lâu năm của ḿnh, bỏ ra sáu năm để viết nên
sách ‘Ôn Bệnh Điều Biện’ sáng lập học thuyết tam tiêu biện chứng , luận thuật
chín loại chúng trị của ôn bệnh, như. phong ôn, ôn nhiệt, ôn dịch, ôn độc, thấp
ôn, thu táo, thử ôn, đông ôn, ôn ngược, xác lập phép tắc ‘thanh nhiệt dưỡng âm’,
đề xuất cụ thể trị pháp ‘thanh lạc, lương dinh, dục âm. Sách này cống hiến to
]ớn cho sự phát triển của ôn bệnh học. Sách ra đời chúng tỏ ôn bệnh học là một
môn học có hệ thống và hoàn chỉnh; đây là một cuốn sách cần phải đọc. Ông c̣n có
viết ‘Y Y Bệnh Thư’ là ư ông căm giận bọn lang băm hại mạng người; ông viết sách
này để sửa cái tệ của thời y. Tuổi già, ông tập hợp các phương trị nghiệm lâm
sàng trong nhiều năm của ḿnh, soạn thành một bộ ‘Y Án’ ghi chép tương đối hoàn
bị, lời luận thuật cũng rơ ràng, thấu triệt cho nên sách có giá trị tham khảo
nhất định. Ông mất năm 1886, hưởng thọ 78 tuổi.
|