PHÍ BÁ
HÙNG (1800 1878)
Phí Bá Hùng,
tự Tấn Khanh, người Giang Tô, Vơ Tiến, nhà ở Mạnh Hà, là y gia nổi tiếng nhất
trong số danh y ở Giang Nam, khoảng niên hiệu Đồng Trị, đời Thanh. Ông là con
nhà thế y, đến ông là đời thứ bảy. Thuở nhỏ ông học Nho; thiếu thời nổi tiếng
văn chương, là cống sinh niên hiệu Đạo Quang (1821-1850). Sau ông bỏ Nho theo y,
chuyên tâm trí chỉ học các sách ‘Linh Khu, ‘Tố Vấn’ và sách của Trọng Cảnh và
của các danh y sau Trọng Cảnh. Khoảng niên hiệu Đồng Trị (1851-1874) danh vang
đất Giang Nam, xa gần rất đông nguội đến xin chẩn mạch, người xin học nối gót
nhau mà đến khiến cho vùng ông trở nên phồn thịnh. Triều đ́nh cũng nghe tiếng
ông, trước sau hai lần triệu ông vào cung chẩn mạch. Lần thứ nhất, trị bệnh ung
thư phổi cho Thái hậu Đạo Quang. Sau khi trị khỏi Vua ban cho một tấm biển khen,
đề ‘Thị hoạt quốc thử' (Tay
cứu sống người của nước nhà). Lần thứ nh́ trị Hoàng đế Đạo Quang khỏi bệnh mất
tiếng, Vua ban một bức liễn, đề ‘Trước thủ thành xuân, vạn gia sinh Phật; Bà tâm
tế thế, nhất lộ phúc tinh’ (Ra tay như đem mùa xuân đến, muôn nhà sinh Phật; Cứu
đời như Phật Quan âm, một đường hạnh phúc). Khi luận y, ông chủ trương ‘ḥa
hoăn’, ‘b́nh đạm’. V́ thế ông ra đơn dùng thuốc không có xu hướng kỳ lạ, hết sức
tránh thiên tạp, tự chế rất nhiều tễ thuốc tính hoăn, b́nh ḥa. Ông lại nhận xét
rằng từ Trường Trọng Cảnh về sau, các y gia khác ai có chuyên trường nấy, cũng
như ai cũng có chỗ thiên chấp riêng. ‘Cầu kỳ thuần túy dĩ tinh, bất thất ḥa
hoăn chi ư giả, thiên dư niên lai, bất quá sổ nhân’ (Muốn tinh phải giữ cho
thuần túy mà không mất cái ư ‘hoà hoăn’, trên ngh́n năm nay, chỉ ít người được
như thế); ngành y học gần đây là ‘vu tạp dĩ cục’ (bừa băi tột độ). Để ngành y
học trở về nếp thuần chính, ông dốc tâm huyết mấy mươi năm viết nên bộ ' Y
Thuần’ 24 quyển, phân ra các môn mạch, chứng , trị lư, y. Sách in chưa được phân
nửa th́ gặp chiến loạn cháy tiêu hết. Ông cũng tay không bỏ quê chạy nạn 'đến
sống ở Dương Châu. Biết danh ông, nhà quyền quí đến xin chẩn mạch đầy nhà. Ông
tự nói: ‘Y thuần’ là quyển sách tâm huyết cả đời ḿnh, muốn khắc bản ấn hành lại
để nói lên đường lối ḥa hoăn trong luận trị mà nguyên cảo và phó bản của tủ
sách gia đ́nh đều bị lửa thiêu sạch......?’ Về sau, chân trái của ông lại bại
liệt, suốt ngày nằm ngồi trong nhà, bèn cố nhớ nội dung của ‘Y Thuần’ lấy bút
chép ra, nhưng chỉ được vài phần mười của nguyên bản, v́ thế mà đổi tên sách là
‘Y Thuần Thặng Nghĩa’, khắc bản ấn hành vào niên hiệu Đồng Trị năm thứ 2 (1863).
Tuy không phải trọn bộ, cũng thấy được một phần của sách. Sách ghi ba phần lớn
là sát mạch, biện chứng, thi trị. Quyển thủ trực luận phép mạch, kế luận bệnh
chứng, rồi tự chế phương, sau phụ lục thành phương. Tác giả trị bệnh giảng cứu
thực hiệu, khéo về mặt biến thông hóa tài cổ phương, sáng chế tân phương, đối
với bệnh măn tính, càng có xiển thuật sâu sắc. Ngoài ra, ông c̣n có viết các
sách ‘Y Phương Luận’, ‘Quái Tật Kỳ Phùng’, ‘Phí Phê Y Học Tâm Ngộ’ . Ông chẳng
những tinh thông y thuật, lại c̣n viết hay vẽ giỏi, dụng công nhiều về thi văn,
thích uống rượu. Tại lễ mừng thọ 78 tuổi, thân hữu đầy nhà, ông uống một hơi mấy
chục ly, sau nâng ly nói với bè bạn: ‘Thạnh hội nan phùng, thu phong dị thệ,
hành tương dữ chư quân trang biệt’ (Tiệc vui khó có, gió thu dễ dứt, sẽ vĩnh
biệt với các bạn). Cả nhà đều kinh sợ. Quả nhiên, năm ấy ngày 16 tháng 7, ông
tắm rửa, đội mũ, mỉm cười rồi mất. Con ông là Phí Ứng Lan, cháu nội là Phí Thằng
Phủ, Phí Vinh Tổ, Phí Thiệu Tổ nối nghiệp ông.
|