PHÙ ÔNG
(Đầu thế kỷ I)
Năm đầu đời
Đông Hán, có một ông già ở ẩn gần sông Phù Thủy (cũng có tên Phù
giang hoặc Nội
thủy, phát nguyên ở tỉnh Tứ Xuyên). Ông thả câu ở sông. V́ ông không chịu nói
tên họ của ḿnh nên người gọi ông là ‘Phù ông’ (ông lăo ở sông Phù). Ông lăo này
là một nhà y học tinh thông khoa ‘châm’ (dùng kim trị bệnh).
Phù ông là một
thầy thuốc nhân dân sống trong quần chúng. Ông hết ḷng đi khắp nơi để trị bệnh
cho nhân dân, chỉ cần nghe đâu có ngươi bệnh là đi đến ngay để chẩn trị, không
phân biệt sang hèn, không đ̣i thù lao. Sách ‘Hậu Hán Thư chép về ông nói là
‘Khất thực nhân gian’ (ăn mày thiên hạ).
Y thuật của
Phù ông không những cao minh, tŕnh độ lư luận của ông về mạch học và châm cứu
học lại rất cao siêu. Sách ông viết có quyển ‘Châm Kinh’ và ‘Chẩn Mạch Pháp’.
Tiếc rằng hai quyển sách này đă thất truyền. Phù Ông có truyền dạy cho đệ tử
Tŕnh Cao. Tŕnh Cao truyền nghề cho đệ tử Quách Ngọc. Cả hai đều là nhà châm
cứu học trứ danh của thời đó.
|