TÔN TƯ
MẠO (581 – 682)
Ông là ngươi
đời Tùy Đường, Kinh Triệu, Hoa Nguyên (nay là Thiểm Tây, Điệu Huyện), là nhà y
dược học trứ danh.
Thiên tư thông
mẫn, 7 tuổi đọc sách, ngày học được cả ngàn câu, 20 tuổi đă thông hiểu học
thuyết của bách gia chư tử. Ngươi đương thời khen là ‘thánh đồng’. Nhưng thuở
nhỏ, thân thể yếu đuối, bệnh luôn, uống thuốc hết tiền. V́ vậy ông lập chí học
y, sẽ làm một thầy thuốc cứu người giúp đời. Nhờ cần mẫn học tập, trẻ tuổi mà y
thuật đă rất cao minh, rất đông người ở gần xa đến xin chữa trị. Tùy Văn đế từng
triệu ông, phong chức Quốc tử Bác sĩ. Ông lấy cớ bệnh từ chối. Sau khi nhà Đường
thành lập, Đường Thái tông phong chức cho ông. Về sau, Đường Cao tông lại phong
ông làm Gián nghị Đại phu. Ông đều không nhận chức. Đối với công danh lợi lộc,
ông không ham muốn; đối với tri thức y học, ông cố ư t́m ṭi. ông khổ tâm nghiên
cứu ‘Bác cực y nguyên’. Đối với các bộ sách xưa như ‘Tố Vấn’, ‘Linh Khu, ‘Châm
Cứu Giáp Ất Kinh’, ‘Thần Nông Bản Thảo Kinh’, ‘Thương Hàn Luận’, ‘Mạch Kinh’ th́
ông ‘bạch thủ chi niên, vị thường thích quyển’ (đến năm đầu bạc chưa từng rời
tay). Đồng thời, ông không ngại học hỏi với
người kém ḿnh, không tự măn t́m
học kinh nghiệm với các thầy thuốc, đặc biệt là thầy thuốc dân gian, sưu tập các
đơn thuốc, học các kinh nghiệm pḥng bệnh và trị bệnh. Ngoài ra, ông c̣n học hỏi
kinh nghiệm của y học ngoại quốc, như Ấn Độ chẳng hạn. Qua sự cố gắng khó nhọc
dài lâu như thế, ngành y của ông đă vượt mức cao, sáng tạo cho đời sau một thành
quả lớn, đặt một cơ sở vững chắc. Trong quá tŕnh trị lệu thực tiễn, ông có cảm
giác là sách y và các đơn trị liệu của các thời đại là ‘một pho sách lớn rộng
thênh thang’, không dễ tra t́m. Có trường hợp người bệnh cần cấp cứu, khi t́m
ra đơn thuốc th́ người bệnh đă chết, ông quyết tâm tự biên soạn một quyển sách
thuốc ‘rất giản dị’. Sau vài mươi năm công phu khó nhọc, năm 652 ông viết xong
bộ sách lớn. Ông nghĩ rằng mạng người lớn nhất, quí như ngàn (lạng) vàng, nên
đặt tên sách là ‘Bị Cấp Thiên Kim Yếu Phương’ (phương
thuốc sẵn để cứu nguy giá
đáng ngàn vàng).
'Thiên kim yếu
phương’ gồm 30 quyển, nội dung phong phú, ghi chép rất nhiều kinh nghiệm quí
báu, thí dụ như, về mặt châm cứu học, đưa ra phép t́m đúng huyệt trong thân thể,
một sáng kiến trong y học sử. Ông c̣n chú trọng y đức một cách khác thường.
Quyển đầu của ‘Thiên Kim Yếu Phương’ dành hai thiên chuyên luận về đạo đức của
người thầy thuốc, ảnh hưởng tốt lành cho giới thầy thuốc của đời sau.
Lúc cuối đời,
ông lại soạn thêm ‘Thiên Kim Dực Phương’ (dực: cánh) gồm 30 quyển, bổ sung cho bộ
trước.
‘Thiên Kim Yếu
Phương’ và ‘Thiên Kim Dực Phương’ hợp lại có tên chung là ‘Thiên kim phương’ là
tổng kết có hệ thống các thành tựu của y dược học từ
đời Đường trở về trước, được
khen là một bộ bách khoa toàn thư sớm nhất về y học lâm sàng, ảnh hưởng sâu xa
đến sự phát triển của nền y học đời sau.
Ông mất năm
682, hưởng thọ 101 tuổi. Ngươi đời sau tôn xưng ông là ‘dược vương’, đổi tên Ngũ
Đài sơn, chỗ ở ẩn của ông là Dược Vương sơn, đồng thời tạc tượng lập miếu trong núi
thờ ông, dựng bia chép sự tích để kỷ niệm phẩm đức cao quí của ông và sự cống
hiến của ông cho sự phát triển sự nghiệp y học của Trung Quốc.
|