TRẦN NGÔN
(1131 – 1189)
Trần Ngôn, tự
là Vô Trạch, người Nam Tống, Thanh Điền, Xứ Châu (nay là Thanh Điền, Chiết
Giang). Không có tư liệu về đời sống của ông, chỉ biết ông là thầy thuốc trứ
danh đời Nam Tống.
Sách ‘Xứ Châu
phủ chế’ (Địa phương chí phủ Xứ Châu) chép: “ Trần Ngôn, thông minh hơn người,
giỏi về chẩn mạch, ra đơn thuốc, trị bệnh mạnh ngay; có trường hợp không cứu
được th́ báo trước giờ chết, không sai một khắc’.
Khi nghiên cứu
y học, ông chú trọng đặc biệt đến nguyên nhân gây bệnh. ông chủ trương trước hết
phải biết nguyên nhân gây bệnh rồi mới trị bệnh. ông nói: ‘Phàm trị bệnh, trước
phải biết nguyên nhân, không biết nguyên nhân, không thấy gốc của bệnh’. Trên cơ
sở các sách ‘Kim Quỹ Yếu Lược’, ‘Chư Bệnh Nguyên Hậu Luận’, ông đề xuất học
thuyết ‘tam nhân’, tức là xét căn nguyên của bệnh phút tạp mà chia làm ba loại
lớn: ngoại nhân lục dâm, nội nhân thất t́nh và bất nội ngoại nhân. Ông nói:
‘Nguyên nhân
bệnh có ba: nội, ngoại và bất nội ngoại; nội th́ là thất t́nh, ngoại là lục dâm,
bất nội bất ngoại là trái với kinh thường. Lời giảng của ‘Kim quỹ’ thực là yếu
đạo, ‘Bệnh nguyên’ của họ Sào gồm có trên 1800 thứ đều là chỉ tên bệnh vậy; dùng
ba loại ấy gồm
đủ hết nguyên nhân con bệnh tật, chẳng cùng là trái lẽ sao?’ Đời Nam Tống, niên
hiệu Thiệu Hung, năm Tân Ty (1161), ông biên soạn một sách đề tên là ‘Y Nguyên
Chỉ Trị’ thể hiện tư tưởng ‘Tam nhân luận trị’ của ông. Sách viết xong giao cho
chú em bà con tên Diệp Giáo (tự là Bá Tài) ấn hành, nhưng người này ít lâu sau
mất nên việc dở dang. Đến niên hiệu Thuần Hi, năm Giáp Ngọ (1174), ông soạn lại
thành quyển ‘Tam Nhân Cực - Bệnh Chứng Phương Luận’. Sách ‘Tam nhân cực - Bệnh
chứng phương luận' nguyên tên là ‘Tam nhân cực -Bệnh nguyên luận túy’ được người
ta gọi tắt là ‘Tam nhân phương', có đặc điểm ở chỗ lấy học thuyết tam nhân làm
giềng mối xuyên suốt toàn sách, thể hiện được tư tưởng ‘biện chứng t́m nhân, tùy
nhân trị liệu của ông. Chỗ khái quát trong sách là nguyên nhân gây bệnh tương
đối cụ thể, phạm vi cũng tương đối toàn diện, lại càng phù hợp với thực tiễn lâm
sàng, nói
về đương thời
th́ thực là một tiến bộ lớn của bệnh nhân học, cho nên được thầy thuốc các đời
xem trọng. Học thuyết Tam nhân của ông có ảnh hưởng tương đối lớn cho ngành học
bệnh nhân bệnh lư của đời sau.
Sách ‘Tam nhân
cực - Bệnh chứng phương luận’, đối với công tác nghiên cứu bệnh nhân và lâm sàng
trị liệu của Trung y, đến ngày nay vẫn luôn có giá trị tham khảo. Ông mất năm
năm mươi tám tuổi
|