TR̀NH QUỐC
BÀNH
(Không rơ năm sinh năm mất )
Tŕnh Quốc
Bành, tự Chung Linh, cũng tự là Sơn Linh, biệt hiệu Hằng Dương Tử, người đời
Thanh, Thiên Đô (nay là Anh Huy, Thiệp Huyện). Ông con nhà nghèo, nhưng thông
minh hiếu học, nổi tiếng ở trường làng. V́ thuở nhỏ ông mắc nhiều bệnh, lại mỗi
lần bệnh thường lâu khỏi nên ông ra súc học y, nghiên cứu y học nhiều năm, đọc
nhiều' sách thuốc, từ ‘Linh Khu, ‘Tố Vấn’, ‘Nạn Kinh’, đến ' sách vở của bốn
danh y đời Kim, Nguyên, không quyển nào không thông hiểu, trở nên một danh y của
đời. Ông tinh thâm y thuật, người bệnh cực nguy khó sống, ông vẫn cứu được; v́
vậy mà người bốn phương đến xin trị liệu liên tục không dứt, mà người đến cần
học càng ngày càng nhiều. Y đạo của ông tinh vi. Ông chủ trương ‘học tinh ṛng
từng bệnh, không chịu nông nổi biết sơ qua’. Ông nhận xét rằng chức nghiệp của
một y sinh có liên quan đến tánh mệnh con người, cho nên ‘tay nghề phải khéo,
tấm ḷng phải từ, đọc sách phải đến nơi’. Khi đọc sách gặp chỗ nào chưa thấu đáo
th́ suy nghĩ ngày đêm, đến khi hiểu rơ ra th́ lập túc cầm viết ghi chép ngay,
làm việc như thế trải 30 năm trời. Niên hiệu Ung Chính năm thứ 10 (1732), ông
đem chỗ tâm đắc của ḿnh và kinh nghiệm lâm sàng soạn thành bộ sách ‘Y Học Tâm
Ngộ’, để dạy học tṛ. Bộ sách này gồm 6 quyển, chữ nghĩa từ cạn đến sâu, lời
luận thuật dễ hiểu, phép trị liệu thiết thực dễ làm, cho nên từ khi sách ấn hành
về sau luôn được mọi người theo học ngành y t́m đọc; đến ngày nay vẫn có giá trị
tham khảo. Sách phản ánh sở học của ông bắt nguồn từ ‘Nội Kinh’ thông qua kinh
nghiệm của các danh y trong đời. Theo ông, y đạo là học từ ‘Linh Khu', ‘Tố Vấn’,
‘Nạn Kinh’, xuống đến các nhà Trọng Cảnh, Đông Viên, Đan Khê, hội thông ư kiến
tinh vi của họ để sử dụng thích hợp với thực tế. ' Về già, ông ở ẩn tu hành ở
thiền viện Phổ Đà tại Thiên Đô, lấy pháp danh là Phổ Minh Tử. Ở đấy, ông nghiên
cứu ngoại khoa qui nạp thành mười phép trị liệu, biên soạn sách ‘Ngoại Khoa Thập
Pháp’ để bổ túc chỗ thiếu sót của sách trước. Ông c̣n dùng phần lớn số tiền hành
y phối chế thuốc cao đơn hoàn tán để người ta tùy nghi sử dụng.
|