TRƯƠNG GIỚI
TÂN (1563 - 1640)

Trương Giới
Tân, tự Hội Khanh (có nơi viết Huệ Khanh), hiệu Cảnh Nhạc, v́ ngôi nhà ở tên
Thông Nhất Trai nên lại có biệt , hiệu là Thông Nhất tử. Ông nguyên quán ở Tứ
Xuyên, Miên Trúc; đầu đời Minh, tổ tiên có quân công (chiến công), đời đời được
bổ Thiệu Hưng vệ chỉ huy nên dời đến Cối Kê (nay là Chiết Giang, Thiệu Hưng)m bổ
là y gia trứ danh đời Minh, một nhân vật đại biểu của phái ‘ôn giới’. Từ nhỏ ông
đă thông minh; đọc hết sáu kinh và bách gia chư tử. Cha ông là Trương Thọ Phong
là môn khách của Định Tây hầu, thông hiểu y lí. Ông theo học với cha từ nhỏ, năm
14 tuổi theo cha đi kinh sư giao thiệp với các bậc kỳ tài dị sĩ, đồng thời theo
danh y Kim Anh học y, giờ rảnh rỗi lại nghiên cứu thư sử, thông hiểu sâu các môn
thiên văn, số học, địa lư, binh pháp. Tuổi tráng niên, ông xếp bút tùng quân,
theo quân ra cửa ải, vượt biên giới, qua Phụng thành, sang sông áp Lục, trải mấy
năm không làm nên công cán ǵ, nhà th́ nghèo, cha mẹ già, chỉ c̣n cách. quay
ḿnh trở về (phiên nhiên nhi quy). Lúc ấy, ông đă 60 tuổi, bỏ hết những ham
thích tạp nhạp, dốc sức đọc sách y, y thuật ngày càng tăng tiến, tên tuổi ngày
càng sáng tỏ, người đời sánh ông với Trọng Cảnh, Đông Viên. V́ ông trị bệnh
thích dùng Thục địa mà có tên là Trương Thục Địa. Cả đời ông siêng viết sách.
Ông để lại cho hậu thế các sách như ‘Loại Kinh’, ‘Loại Kinh Đồ Dực’, ‘Loại Kinh
Phụ Dực’, ‘Cảnh Nhạc Toàn Thư', ‘Chất Nghi Giục’. Bộ ‘Loại Kinh’ 32 quyển là do
ông v́ có nghĩ ngợi nhiều về ‘Nội kinh’ (‘kinh văn áo diễn, nghiên duyệt thành
nan’ lời văn sâu kín, dốc ḷng thành nghiên cứu) mà dùng phương pháp nhân loại,
lấy hai sách ‘Linh Khư', ‘Tố Vấn’ dung hợp, thêm vào lời chú thích toàn diện và
phát huy, trải 30 năm, sau bốn lần sửa bản thảo mới xong. Sách này đem chương
điều tản mạn của các sách ‘Linh ~khư', ‘Tố Vấn’ sắp xếp phân loại rơ ràng giúp
người học dễ kiểm điểm, học tập, nhờ đó mà đẩy mạnh công tác nghiên cứu ‘Nội
Kinh’ của hậu thế, giúp nhiều cho sự phát triển của nền y học Trung Quốc. Bộ
‘Cảnh Nhạc Toàn Thư' gồm 64 quyển lại là một trước tác lớn của ông. Sách này thể
hiện đầy đủ tư tưởng học thuật của ông đề xướng ‘ôn bổ’ trong trị liệu, công tác
lập ngôn thành gia của ông. Trong sách này, cáo khoa nội, ngoại, phụ, ấu, cùng
với lư luận Trung y đều đầy đủ, lư pháp song toàn, luôn được y gia hậu thế tôn
sùng, ảnh hưởng rất sâu xa.
Chủ yếu tư
tưởng học thuật của ông là phát huy một cách sáng tạo học thuyết ' âm tinh dương
khí’ và học thuyết ‘mệnh môn thủy hỏa âm dương’. Ông phản đối lư luận ‘dương
thường hữu dư, âm thường bất túc’ của Chu
Đan Khê, mà đề xuất luận điểm trứ danh ‘âm thường bất túc, dương bản vô dư’,
nhấn mạnh sự trọng yếu của dũng khí. Học thuyết của ông làm cho lư luận hạch tâm
của học phái ôn bổ được phát triển và hoàn thiện thêm một bước lớn. Thành tựu
học thuật của ông là mười phần to lớn, ông không hổ là tôn sư một đời, có
người'i khen tặng ông là ‘Trọng Cảnh chi hậu, thiên cổ nhất nhân’ (sánh đọc
Trọng Cảnh, ngàn xưa chỉ một người này); tuy là có hơi quá khen, nhưng đối với
sự phát triển y học, sự cống hiến của ông là hết súc to lớn.
Ông mất năm
1640, hưởng thọ 77 tuổi.
|