TRƯƠNG NGUYÊN TỐ
(Không rơ năm sinh măm mất)
Trương Nguyên
Tố, tự Khiết Cổ, người đời Kim, Dịch Châu (nay là Dịch Huyện, Hà Bắc), cùng thời
kỳ với Lưu Hoàn Tố (cũng đời Km), y gia trứ danh, nhưng nhỏ tuổi hơn, đều là
người sáng lập 1 học phái Dịch thủy.
Từ nhỏ, Trương
thông minh hơn người, tám tuổi dự thi Đồng tử, hai mươi bảy tuổi đỗ tiến sĩ Kinh
nghĩa, nhưng v́ phạm húy mà bị xóa tên. Từ đó không có ḷng theo đường học thi,
hướng chí học y. Ông xem khắp các sách y, tiến hành công việc nghiên cứu sâu các
sách ‘Nội kinh’, ‘Nạn .kinh’, ‘Thương hàn luận’, ‘Trung tàng kinh’, ‘Bản thảo
kinh’. Qua sự nỗ lực kiên tŕ không dám ngơi nghỉ, ông trở thành một danh y trên
đời.
Đương thời, ở
Hà Bắc, thanh vọng của danh y Lưu Hoàn Tố trên Trương Nguyên Tố một bậc. Lưu rất
xem thường Trương. Một lần, Lưu bệnh thương hàn, đầu nhức, mạch đập mạnh, nôn
mửa không ăn được, tự viết đơn thuốc trị liệu, qua tám ngày không khỏi bệnh. Học
tṛ của Lưu không biết phải làm thế nào, sau lại đi rước Trương. Lưu nằm day mặt
vào vách, không nh́n Trương. Trương cũng không nề chi, vẫn tử tế chẩn mạch và ra
phương thuốc cho Lưu uống khỏi bệnh. Từ đấy, Lưu rất phục tài của Trương, ở bất
cứ trương hợp nào cũng hết sức tuyên dương y thuật của Trương, khiến thanh vọng
của Trương ngày càng lớn, danh dương thiên hạ.
Trương Nguyên
Tố tinh thông phương thuốc, có nghiên cứu rất sâu ‘Nội kinh’ và ‘Trung tàng
kinh’, đồng thời có tư tưởng cách tân. Ông nhận xét, minh xác rằng: 'Vận
khí bất tề, cổ
kim dị quỹ; cổ phương tân bệnh, bất tương năng dă’(Vận khí không đồng, xưa nay
khác quỹ đạo, bệnh mới mà dùng phương thuốc xưa th́ không được vậy). Chủ trương
trị bệnh trước phải bắt đầu biện biệt nhận thức hư thực của tạng phủ, căn cứ khí
hậu đương lúc ấy và t́nh trạng thể chất của con bệnh mà linh hoạt dùng thuốc. V́
vậy ông trị bệnh không câu nệ cổ phương, đồng thời giỏi về biến hóa cổ phương
chế ra tân phương, trở thành một nhà y thuật siêu việt. Sự thành tựu về y học
của ông chủ yếu ở hai mặt dược vật và xử phương (thuốc và đơn thuốc). Về mùi vị
của thuốc, lư luận về qui ' kinh, bổ tả thăng giáng, v.v..., ông có nghiên cứu
sâu, phát minh thuốc và thuyết qui kinh, cho đến ngày nay vẫn có ư nghĩ chỉ đạo
cho trị bệnh lâm sàng. Ông tổng kết qui luật dùng thuốc lâm sàng, đem hơn ba
trăm loại thuốc thường dùng án theo sự hư thực hàn nhiệt của tạng phủ, tiến
hành phân loại khái quát, soạn viết ra một quyển ‘Tạng Phủ Tiêu Bản Hàn Nhiệt Hư
Thực Dụng Dược Thức’. Quyển sách thuyết minh cách dùng có hiệu quả các thuốc
cung cấp cho hậu thế sự tiện lợi rất lớn trong việc ra đơn dùng thuốc, cho nên
rất được Lư Thời Trân xem trọng, trích lục sách ấy trong ‘Bản Thảo Cương Mục’.
Trương Nguyên
Tố có hai quyển sách tiêu biểu: ‘Y Học Khải Nguyên’ và ‘Tạng Phủ
Tiêu Bản
Dược Thúc’. ' Y thuyết của Trương Nguyên Tố tự thành một phái, người sau
gọi là ‘Dịch thủy học phái’. Dịch thủy học phái và Hà gian học phái, về tôn chỉ
y thuật, đă tương hỗ đối lập, lại tương hỗ bổ sung. Về sau lại diễn biến ra ‘Tứ
đại gia’, y học đời Kim đời Nguyên tranh nhau do đấy mà ra; Trung Nguyên Tố cũng
là ‘tiên thanh’ (tiếng nói trước) của sự tranh giành ảnh hưởng giữa y học Kim,
Nguyên.
Lư Cảo, Vương
Hiếu Cổ đều là học tṛ của Trương Nguyên Tố, về sau đều là những
bậc danh y
trên đời.
|