VƯƠNG BĂNG (710 ? – 804)
Vương Băng, tự Khải Huyền Tử, nhà y học đời Đường,không rơ nguyên quán, sinh
sống khởng từ niên hiệu Đường Cảnh Vân (710) đến Đường Trinh Quán (804). Theo
lời truyền rằng ông đă từng nhận chức Thái bộc lệnh, cho nên hậu thế ông là
Vương Thái bộc.
Tuổi thanh niên, ông mê thích y học, t́m học đạo Duỡng sinh. Đối với sách ‘Tố
Vấn, Hoàng Đế Nội Kinh’, ông ra công nghiên cứu sâu và càng nhận thức rằng bộ
sách này chính xác, là ‘chí đạo chi tông, phụng sinh chi thỉ’ (đường lối cao
nhất trước nhất trong việc lo sự sống của con người), là sách vở căn bản nhất để
học y. Nhưng mà ‘Tố Vấn’ đương thời là một truyền bản có nhiều sai sót, quyển
thứ 7 trong 9 quyển đă thất lạc, số c̣n lại th́ các chương mục trùng lắp, trước
sau lẫn lộn, nghĩa lư không thông. Thấy thế, ông lấy làm tiếc, bỏ 2 năm
công sức để tiến hành chỉnh lư, bước đầu t́m phân biệt
các yếu lĩnh của sách, sau đó t́m được một bộ sách văn tự sáng sủa trong tủ sách
của vị lăo sư họ Quách, nội dung sách ‘Trương Công Bí Bản’ này đă hoàn bị lại có
ngành thớ, v́ thế ông căn cứ nơi sách này mà bổ sung, đính chính, đồng thời viết
lại và chú thích, tăng bổ quyển 7, cộng chung là 81 thiên, 24 quyển, đó là bộ
‘Tố Vấn’ hiện c̣n lưu truyền đến ngày nay.
Lời chú thích ‘Tố Vấn’ của Vương Băng thuộc tầm cỡ cao siêu chứng tỏ rằng ông
chẳng những là một y học lư luận gia, mà cũng là một lâm sàng gia giàu kinh
nghiệm. Về mặt biện chứng và triï liệu, ông đều có luận thuật rơ ràng, thí dụ
như: về phương diện trị liệu, ông chủ trương căn cứ nơi tính chất của bệnh tật,
sẽ dùng phép tắc không giống nhau; nếu chứng bệnh là ‘dương hư vô hỏa’ th́ nên
‘ích hỏa chi nguyên, dĩ tiêu âm ế’; nếu chứng là ‘âm hư vô thủy’ th́ nên ‘tráng
thủy chi chủ, dĩ chế dương quang’. Lời ông luận thuật như trên đă thành danh
ngôn của Trung y học, ảnh hưởng rất lớn đến ngành Trung y trị liệu, có giá trị
lư luận và ư nghĩa thực tiễn lâm sàng rất cao, đến ngày nay vẫn được y giới ưa
thích.
Đối với học thuyết ‘Vận khí’, ông xem trọng việc nghiên cứu học thuyết này,
chẳng những đem bổ sung vào quyển 7 đă thất lạc, mà c̣n chú thích rất đầy đủ rơ
ràng.
Để tường thuật học thuyết khí một cách có hệ thống, ông c̣n viết các sách
‘Chiêu Minh Ẩn Chỉ’
|