VƯƠNG THANH
NHẬM (1768 – 1831)
Vương Thanh
Nhậm, (có tên là Toàn Nhậm), tự Huân Thần, người Trực Lệ, Ngọc Điền (nay là Hà
Bắc, Ngọc Điền), thầy thuốc trứ danh đời Thanh, chú trọng giải phẫu và có tinh
thần cải cách. Lúc tuổi nhỏ, ông thích quyền thuật, từng thi đỗ vơ Tú tài, lại
quyên tiền mua chức ‘Thiên tổng’ (vơ quan nhỏ). Ông nghiên cứu sâu y học và hành
nghề y hồi 20 tuổi Trên 30 tuổi ông nổi tiếng là thầy thuốc giỏi ở chốn hương
lư. Ông từng đi qua các nơi như Loan Châu (nay là Hà Bắc, vùng Đường Sơn), Phụng
Thiên nay là Thẩm Dương) khảo sát việc giải phẫu thi thể. Về sau ông đến Bắc
Kinh hành y, mở hiệu thuốc ‘Tri Nhất đường’, có tiếng ở kinh sư. Ông cùng với
Pḥ mă Na Dẫn Thành nhà Thanh giao hảo, kết làm anh em khác họ và ngụ cư ở phủ
đệ lâu đến vài năm, sau đó bị
bệnh chết ở đấy. Cách trị bệnh của ông nặng về mặt cải cách, chú trọng thực
tiễn. Trong quá tŕnh hành nghề, ông chủ trương ‘thầy thuốc chẩn bệnh’, trước
phải biết rơ tạng phủ người bệnh’, nếu không ‘cội nguồn đă sai, muôn lối đều
mất’. Ông phát hiện cổ nhân luận thuyết về tạng phủ có không ít chỗ mâu thuẫn
với h́nh vẽ, đă từng cảm khái nói: ‘Viết sách mà không biết rơ tạng phủ như ngoi
mê nói mộng; tŕ bệnh mà không rơ tạng phủ th́ không khác người mù đi đêm?’ Và
ông quyết tâm tŕnh bày rơ t́nh huống chân thật của tạng phủ. Niên hiệu Gia
Khánh, năm thứ 2 (1797), ông đi qua địa trấn Loan Châu, đang lúc bệnh ôn dịch
lưu hành, trẻ con mười chết mất tám chín, hàng trăm thây người bỏ nằm ở nghĩa
địa, phần nhiều bị chó hoang cắn xé lộ cả gan ruột. Ông không nệ ô uế, trong
mười ngày liền quan sát hơn 30 thi thể trẻ con, nhưng vẫn chưa thấy rơ h́nh thái
của tấm hoành cách mô. Sau đó, lại hai lần đến pháp trường quan sát h́nh phạt
phân thây, cũng chưa thấy rơ. Măi đến niên hiệu Đạo Quang, năm thứ 9 (1829),
nhiều lần thấy được thi thể ở chiến trường lần chót thấy được rơ ràng. Ông
trước sau suốt 42 năm v́ một việc tạng phủ, nay đă minh xác nên vẽ thành bức đồ
họa, đồng thời kết hợp với kinh nghiệm lâm sàng trong nhiều năm, vào năm Đạo
Quang thứ 10 (1830) soạn thành sách ‘Y Lâm Cải Thác’. Y Lâm Cải Thác’ phản ánh
thành tựu chủ yếu của ông ở mặt y học thứ nhất là đối với sự nghiên cứu về giải
phẫu thi thể con người, đính chính một số sai lầm của người xưa về tạng phủ,
phát hiện một số khí quan trong thân thể mà người xưa chưa đề cập, đồng thời chỉ
chính xác một số hiện tượng sinh lư, bệnh lư trọng yếu. Thứ hai là đối với học
thuyết khí huyết là một phát huy mới. Ông căn cứ trên nhận thức ‘khí có hư thực,
huyết có suy ứ’, cả một đời trong thực tiễn lâm sàng, tổng kết ra 60 loại khí hư
chứng , 50 loại huyết ứ chứng , đồng thời sáng lập ra hai nguyên tắc trị liệu:
bổ khí hoạt huyết và trục ứ hoạt huyết. V́ sự hạn chế của điều kiện lịch sử, sự
quan sát tạng phủ của ông vẫn có chỗ ức đoán và ghi lầm, như nói: tâm vô huyết,
động mạch là khí quản, v.v... Nhưng nếu đem so sánh với thành tựu vĩ đại của ông
th́ là thứ yếu thôi. Tinh thần quí báu của ông là dám nghi người xưa, dám đưa
sáng kiến đổi mới và sự cống hiến trác việt của ông cho y học đến ngày nay vẫn
được người ta khẳng định.
Ông mất năm
1831, hưởng thọ 63 tuổi.
|