VƯƠNG THÚC H̉A
(Không rơ năm sinh năm mất)
Họ Vương Thúc,
tên Hi, người Sơn Dương, Cao B́nh thời Ngụy, Tấn (nay là Sơn Đông, Vi Sơn, Trâu
Huyện), là ngươi biên soạn sớm nhất quyển Mạch Kinh’, hiện c̣n của Trung Quốc.
Ông xuất thân ở gia đ́nh nghèo, cần mẫn ham học, tánh t́nh trầm tĩnh, thích đọc
sách kinh, sử, nhất là sách y học. Nhờ vậy, ông thấu hiểu phép dưỡng sinh,
nghiên cứu nhiều về chẩn đoán và xem mạch.
Năm 220, nhờ
tinh thông y thuật ông được làm Thái y lệnh. Công nguyên năm 265, Tư
Mă Viêm lập
nhà Tấn, ông lui về làng. Ôâng cống hiến cho nền y học Trung Quốc chủ yếu ở hai
mặt: một mặt chỉnh lư tư liệu về mạch học của các đời trước đời Tây Tần, soạn ra
quyển ‘Mạch kinh’, mặt khác, biên chép lại quyển ‘Thương Hàn Tạp Bệnh Luận’ của
Trang Trọng Cảnh để lại.
Chẩn mạch (bắt
mạch) là một phương pháp trọng yếu trong Trung y để đoán bệnh tật, phương pháp
này có từ lâu trong lịch sử. Nhưng ở thời xưa, phép chẩn mạch thường chỉ là thầy
truyền dạy kín cho học tṛ mà thôi, v́ thế mà số tư liệu chuyên môn bí truyền có
liên quan đến mạch học ấy, thường là rời rạc mà không thống nhất. Để đề cao một
bước tính
chuẩn xác của sự chẩn mạch, Vương Thúc Ḥa tập trung toàn bộ các luận thuật về
mạch học của các y gia như Biển Thước, Hoa Đà, Trương Trọng Cảnh, v.v... và các
sách ‘Nội Kinh’, ‘Nạn Kinh’, rồi kết hợp với kinh nghiệm lâm sàng chỉnh lư
thành một bộ ‘Mạch kinh’ 10 quyển. Đến đây, phương pháp và lư luận về mạch học
đă được hệ thống hóa.
Mạch Kinh là
quyển sách viết về mạch học sớm nhất hiện c̣n của Trung Quốc. Quyển này trước
tiên nói rơ về mạch lư, kết hợp sinh lư, bệnh lư và chứng trạng để tiến hành
nghiên cứu dễ bề ứng dụng lâm sàng, kế đó là cải tiến mạch pháp, chỉnh lư luận
thuật về mạch pháp của các y gia Biển Thước, Hoa Đà, Trương Trọng Cảnh. Trong
sách c̣n tường thuật phương pháp phân biệt h́nh trạng của mạch (mạch tương), qui
nạp thành 24 loại h́nh trạng, đồng thời nêu ra để so sánh các h́nh trạng mạch
tương tự, giúp cho y sinh dễ nắm khi học tập.
Quyển ‘Mạch
Kinh’ ra đời đến nay, luôn được y gia các thời đại xem trọng, chẳng nhũng là một
cống hiến rất lớn cho sự phát triển nền y học cổ đại của Trung Quốc, mà c̣n có
một ảnh hưởng nhất định đến nền y học thế giới, đă từng truyền đến các vùng A
Rập, Châu Âu và Châu Á.
Sau khi Trương
Trọng Cảnh viết xong ‘Thương Hàn Tạp Bệnh Luận’, do không ngừng chiến tranh loạn
lạc, đến thời Tây Tần, sách này đă thất lạc không c̣n đủ bộ. Để cho bộ sách vĩ
đại này khỏi mai một, Vương Thúc Ḥa bèn t́m sưu tập các thiên sách tản mác,
tiến hành chỉnh lư, đính chính và bổ sung. Bộ sách nhờ vậy mà c̣n được lưu
truyền đến nay. Y gia các đời sau đối với sự cống hiến lớn lao của Vương Thúc
Ḥa đều đánh giá ông rất cao. Ông c̣n trân trọng mười phần ‘Đạo dưỡng sinh’, đề
xướng qui luật ẩm thực, không nên ăn quá no, quá tạp, mùa hè ăn ít những thực
phẩm béo mỡ, sống, lạnh. Chủ trương ư nghĩa ‘y học dự pḥng’ của ông đến ngày
nay vẫn có ư nghĩa hiện thực nhất định vậy.
|