THIÊN MÔN

Xuất xứ:
Bản Kinh
Tên khác:
Điên hách, Địa môn đông, Duyên môn đông, Dâm dương hoắc,
Quan tùng, Vô bất dũ, Bách bộ, Cán thảo (Bảo Phác Tử), Tương mỹ, Măn đông (Nhĩ
Nhă), Điên lặc (Bản Kinh), Thiên cức, Bà la thụ, Vạn tuế đằng (Bản Thảo Cương
Mục), Thiên đông, Kim hoa, Thương cức, Thiên văn đông (Ḥa Hán Dược Khảo), Dây
tóc tiên (Dược Liệu Việt Nam).
Tên khoa học:
Asparagus cocjinchinensis (Lour.) Merr.
Họ khoa học:
Hành Tỏi (Liliaceae).
Mô Tả:
Dây leo, sống lâu năm, dưới đất có rất nhiều rễ củ mẫm
h́nh thoi. Thân mang nhiều cành 3 cạnh, dài nhọn, biến đổi thành lá giả h́nh
lưỡi liềm. Lá thật rất nhỏ, trông như vẩy. Mùa hạ ở kẽ lá mọc hoa trắng nhỏ. Quả
mọng, khi chín màu đỏ (cũng có cây, quả khi chín màu tím đen).
Mọc hoang và được trồng ở nhiều nơi.
Thu hoạch:
Tháng 10 – 12 ở những cây đă mọc trên 2 năm. Đào về, ruẳ
sạch, đồ chín, rút lơi, phơi hoặc sấy khô.
Phần dùng làm thuốc:
Củ rễ (Radix Aspargi). Loại béo mập, cứng, mịn, mầu trắng
vàng, hơi trong là loại tốt. Củ dài, gầy, mầu nâu vàng, không sáng là loại vừa.
Mô tả dược liệu:
Củ h́nh thoi, tṛn dài, hai đầu nhỏ nhưng tầy, dài 6-20cm.
Mầu trắng vàng hoặc nâu, vàng nhạt, có chất dầu hơi trong. Mặt ngoài có vằn dọc
nhỏ hoặc rănh dọc. Khi khô, chất cứng nhưng ḍn. Chưa khô th́ chất mềm, dính,
chỗ vết bẻ như chất sáp, mầu trắng vàng, hơi trong, giữa có nhân trắng, không
trong. Vị ngọt, hơi đắng (Dược Tài Học).
Bào chế:
+ Cạo vỏ, bỏ lơi, đồ chín, phơi khô, tẩm rượu 1 đêm, đồ
lại, phơi khô dùng (Lôi Công Bào Chích Luận).
+ Rửa sạch, bỏ lơi, thái phiến, phwoi khô để dùng (Đông
Dược Học Thiết Yếu).
+ Rửa sạch, bỏ lơi, ủ mềm, thái phiến, phơi khô (Phương
Pháp Bào Chế Đông Dược).
Bảo quản:
Để nơi khô ráo, dễ ẩm mốc.
Thành phần hóa học:
+ Yamogenin, Diosgenin, Sarsasapogenin, Smilagenin,
Xylose, Glucose, Rhamnose (Hắc Liễu Chính Điển, Nhật Bản Dược Học Hợp Quyển 107,
Trung Y Trung Dược Thủ Sách 1988, 10 (1): 56).
+ Sucrose, Ologosaccharide (Tomoda Masashi và cộng sự,
Chem Pharm Bull 1974, 22 (10): 2306).
+ 5-Methoxymethyl fùrural, beta-Sitosterol 5
+ Citrulline, Asparagine, Serine, Threonine, Proline,
Glycine, Alanine, Valine, Methionine, Leucine, Isoleucine, Phenylalanine,
Tyrosine, Aspartic acid, Glutamic acid, Histidine, Lysine 6,7
+ Asparagi Cochinchinensisne, b-Sitosterol, Smilagenin,
5-Methoxymethylfùrural, Rhamnose (Trung Dược Học).
+ Trong Thiên môn có acid Amin, chủ yếu là Asparagin, thủy
phân trong nước sôi cho Aspactic acid và Amoniac. Ngoài ra, c̣n có chất nhầy,
tinh bột, Sacarosa (Những Cây Thuốc Và Vị Thuốc Việt Nam).
Tác dụng dược lư:
- Tác dụng kháng khuẩn: Nước sắc Thiên môn có tác dụng ức
chế liên cầu khuẩn A và B, Phế cầu khuẩn, tụ cầu khuẩn vàng, trực khuẩn bạch cầu
(Trung Dược Học).
- Tác dụng chống khối u: Nước sắc Thiên môn có tác dụng ức
chế Sacroma –180 và Deoxygenase của tế bào bạch cầu ở chuột nhắt bị viêm hạch
bạch huyết cấp hoặc viêm hạt bạch huyết mạn (Trung Dược Học).
- Nước sắc Thiên môn có tác dụng giảm ho, lợi tiểu, thông
tiện, cường tráng (Sổ Tay Lâm Sàng Trung Dược).
Tính vị:
+ Vị đắng, tính b́nh (Bản Kinh).
+ Vị ngọt, tính rất hàn, không độc (Biệt Lục).
+ Vị ngọt, đắng, tính hàn (Đông Dược Học Thiết Yếu).
Quy kinh:
+ Vào kinh thủ Thái âm Phế, túc Thiếu âm Thận (Thang Dịch
Bản Thảo).
+ Vào kinh thủ Thái âm Phế, thủ Thiếu âm Tâm (Bản Thảo
Kinh Giải).
+ Vào kinh Phế, thận (Đông Dược Học Thiết Yếu).
Tác dụng:
+ Bảo định Phế khí, khu hàn nhiệt, dưỡng cơ b́, ích khí
lực, lợi tiểu tiện (Biệt Lục).
+ Thông Thận khí, trừ nhiệt, chỉ tiêu khát, khử nhiệt
trúng phong (Dược Tính Bản Thảo).
+ Trấn Tâm, nhuận ngũ tạng, ích b́ phu, bổ ngũ lao, thất
thương (Nhật Hoa Tử Bản Thảo).
Chủ trị:
+ Trị hư lao, người ǵa suy nhược, gầy ốm, âm nuy, điếc,
mắt mờ (Thiên Kim phương).
+ Trị phế khí ho nghịch, suyễn, phế nuy sinh ra nôn ra mủ,
ghẻ nước (Dược Tính Bản Thảo).
+ Trị ho lao, lao phổi, ho ra máu, khát nưóc do bệnh ở
thượng tiêu (Đông Dược Học Thiết Yếu).
Kiêng kỵ:
+ Phế không có hư hỏa mà lại có hàn đàm hoặc đàm ẩm: cấm
dùng (Đông Dược Học Thiết Yếu).
Đơn thuốc kinh nghiệm:
+ Tư âm, dưỡng huyết, ôn bổ hạ nguyên: Thiên môn bỏ lơi,
Sinh địa đều 80g. cho vào b́nh bằng gỗ cây Liễu, cho rượu vào rửa. Chưng chín
rồi phơi 9 lần, đến lúc thật khô. Thêm Nhân sâm 40g, tán bột. Lấy 9 quả Táo
tầu, bỏ hột, gĩa nát, trộn thuốc bột làm viên, to bằng hạt Ngô đồng. Mỗi lần
uống 30 viên, với rượu nóng, trước bữa ăn, ngày 3 lần (Tam Tài Hoàn – Hoạt Pháp
Cơ Yếu).
+ Trị cơ thể đau nhức do hư lao: Thiên môn, tán bột. Ngày
uống 3 lần, mỗi lần 1 th́a với rượu (Thiên Kim phương).
+ Làm cho nhan sắc xinh tươi: Thiên môn, Thục địa, Hồ ma
nhân, tán nhuyễn, trộn với mật ong, làm thành viên, to bằng hạt Long nhăn. Mỗi
lần uống 20 viên với nước nóng (Trửu Hậu phương).
+ Trị phế nuy, ho, khạc nhiều đờm, trong tim nóng, miệng
khô, khát nhiều: Thiên môn để sống, gĩa vắt lấy nước cốt chừng 7 chén, rượu 7
chén, Mạch nha 1 chén, Tử uyển 160g. cho vào b́nh bằng đồng hoặc nồi bằng sành,
nấu đặc thành cao hoặc làm thành viên. Mỗi lần uống to bằng qủa Táo, ngày 3 lần
(Trửu Hậu phườn).
+ Trị tiêu khát: Thiên môn, Mạch môn, Ngũ vị tử, nấu đặc
thành cao, thêm ít Mật ong để dùng dần (Giản Tiện phương).
+ Trị âm hư hỏa vượng, có đờm mà không dùng được thuốc
táo: Thiên môn 1 cân, rử nước, bỏ lơi, lấy nguyên nhục khoảng 480g. cho vào cối
đá gĩa nát. Lấy Ngũ vị tử, rửa sơ qua, bỏ hột, chỉ lấy thịt 160g. phơi khô
(đừng cho vào lửa). Cả hai thức cùng nghiền nát, trộn với hồ làm thành viên, to
bằng hạt Ngô đồng. Mỗi klần uống 20 viên với nước trà nóng, ngày 3 lần (Giản
Tiện phương).
+ Trị phế nuy, hư lao, phong nhiệt, trị chứng nóng, khát:
Thiên môn, bỏ vỏ, bỏ lơi, nấu chín, ăn. hoặc phơi khô, tán bột, luyện với mật
làm thành viên, to bằng hạt Ngoốnnng. Mỗi lần uống 20 viên với nước trà. Cũng có
thể nấu lấy nước để rửa mặt (Thực Liệu Bản Thảo).
+ Trị phong, điên, mỗi khi lên cơn th́ nôn mửa, tai ù như
ve kêu, đau lan xuống cạnh sườn: Thiên môn, bỏ lơi, phơi khô, gĩa nát. Mỗi lần
dùng 1 th́a với rượu, ngày 3 lần (Ngoại Đài Bí Yếu).
+ Trị phụ nữ bị cốt chưng, trong xương nóng, buồn phiền,
bứt rứt, mồ hôi trộm, miệng khô, khát mà không uống được nhiều, suyễn; Thiên
môn, Thanh hao, Miết giáp, Mạch môn, Sài hồ, Ngưu tất, Bạch thược, Địa cốt b́,
Ngũ vị tử. Lượng bằng nhau, sắc uống (Hoạt Pháp Cơ Yếu).
+ Trị miệng lở lâu ngày không khỏi: Thiên môn (bỏ lơi),
Mạch môn (bỏ lơi), Huyền sâm. Lượng bằng nhau, tán bột, trộn mật làm thành viên,
to bằng hạt Long nhăn. Mỗi lần ngậm 1 viên [Bài này do nhà sư Liêu Sở truyền
cho] (Ngoại Khoa Tinh Nghĩa).
+ Trị thiên trụy [sán khí]: Thiên môn 12g, Ô mai 20g, nấu
cho kỹ, uống (Hoạt Nhân Tâm Kính phương).
+ Trị da mặt nám đen: Thiên môn, phơi khô, gĩa nát, trộn
với mật ong làm thành viên. Hằng ngày, dùng thuốc viên pha với nước để rửa mặt.
Dùng thuốc xát vào da cũng sẽ làm cho da dần dần tươi sáng, xinh tươi (Thánh Tế
Tổng Lục).
Tham khảo:
+ Sở dĩ nói Thiên môn nhuận được 5 tạng, kỳ thực nó nhuận
được Phế, th́ sau đó 5 tạng cũng được nhuận lây, thế th́ Thiên môn cũng là một
vị thuốc tốt để nhuận Phế vậy (Ḥa Hán Dược Khảo).
+ Thiên môn bẩm thụ được khí sơ sinh đại hàn từ buổi bắt
đầu mà sinh ra, cho nên nó được khí thuần âm của đất. Vị của nó tuy hơi đắng
nhưng lại ngọt mà hơi cay, chính khí của nó là đại hàn, không độc, cần được
nhiều chất ngọt hơn v́ vị của nó hậu hơn khí, cho nên nó trừ được hư nhiệt của
Phế và Thận (Cù Hy Ung).
+ Thiên môn nhuận táo, giúp ích châ phần âm, thanh được
Phế kim, giáng được hỏa tà cm được hỏa tà (Bản Thảo Cương Mục).
+ Mạch môn và Thiên môn đều phải bỏ lơi nhưng lấy nước mà
sấp dần cho mềm thôi, không nên ngâm hẳn vào trong nước, mất hết tân dịch của nó
đi. Một khi khí vị đă hết, dùng vào thuốc không thấy công hiệu lại cho rằng tại
thuốc, sao không biết rằng tại ḿnh làm mất hất chất tốt của thuốc đi rồi th́
làm sao mà có hiệu quả (Khấu Tông Thích).
+ Tính của Thiên môn trị được ho, khí suyễn, suyễn do phế
nuy, hoặc phế ung, nôn ra mủ máu. Tính của nó trừ được nhiệt, phong, trị được
ghẻ lở, dùng nó phải uống nhiều, uống lâu, nấu chín mà ăn, làm cho người ta béo
tốt, xinh tươi, trắng trẻo, trừ được nội tích, các loại khí nóng (Chân Quyền).
+ Sợ cá Chắm, cá Chầy, cá Chép
+ Thiên môn có tác dụng thanh kim, giáng hỏa, ích cho
Thận, cho nên thông được khí của Thận, lại tư bổ cho Thận. Chủ của 5 thứ dịch,
dịch khô ráo thọnnng lại thành đờm, được thuốc nhuận th́ Phế không bị táo mà đờm
tự nhiên tiêu. V́ Mạch môn thanh Tâm để bảo Phế, Thiên môn giúp thủy để nuôi
Phế, một đằng cứu ở trên, một bên giúp ở dưới nhưng đều bảo hộ cho Phế, nhưng
trên dưới, hàn nhiệt khác nhau. Cho nên, đờm của thấp tôr th́ Bán hạ làm chủ,
đờm do táo hỏa th́ Mạch môn làm chủ. Nếu Tỳ Vị hư hán mà uống lâu, uống độc vị
th́ sẽ sinh ra chứng hoạt trường, tiêu chảy thành cố tật, không trị khỏi (Dược
Phẩm Vậng Yếu).
+ Thiên môn mập, nhiều chất béo, khí bạc, vị đậm, ngọt,
tính hàn, có tác dụng thanh táo, bổ ích tân dịch, dưỡng âm, sắc trắng đi vào
Phế. Đối với người Phế hư, ho lâu ngày, ho lao, phổi khô, đuwọc vị thuốc nhu
nhuận, tăng nhiều nước dịch, làm cho nước dịch bị khô chuyển thành mềm nhuận, đó
là cách trị bệnh theo chính trị. Chỉ có trường hợp ho nhiều hoặc Phế có hỏa tà,
phần âm chưa hao tổn, tân dịch chua bị tổn thương mà đă vội dùng Thiên môn th́
chỉ làm cho tà khí bị giữ lại (Đông Dược Học Thiết Yếu).
|