Thiên bảy mươi tám: CHƯNG TỨ THẤT LUẬN
Hoàng Đế dạy Lôi Công rằng:
Kinh mạch mười hai, Lạc
mạch ba trăm sáu mươi lăm… Những cái đó,
phần nhiều mọi người điều hiểu và
các Y giả cũng đều biết tuân theo. Nhưng
sở dĩ trị liệu vẫn không được
mười vẹn mười, chỉ vì tinh thần không
chuyên, chí ý không vững, khiến cho trong ngoài lẫn
lộn, mới gây nên tai vạ. [1]
Vậy,
nếu chẩn mà không biết cái lý nghịch thuận
của Aâm Dương, đó là một điều lỗi.
[2]
Chưa
hiểu thấu những nghĩa sâu xa của thầy
dạy, mà đã dùng liều biêm thạch, châm cứu…
Khiến cho mang hận về sau. Đó là hai điều
lỗi. [3]
Không xét rõ là
sang hay hèn, giàu hay nghèo, thân thể ấm hay lạnh,
uống ăn đủ hay thiếu, tính người
dũng hay khiếp… Các điều đó đều có
thể là nguyên nhân của bệnh cả. Thế mà Y
giả lại không biết, đó là ba điều lỗi.
[4]
Chẩn bệnh không biết hỏi đến
các nguyên nhân như vừa thuật trên, chỉ nhắm
mắt án tay ngay vào Thốn khẩu, rồi nói hươu,
nói vượn, dối người, dối mình. Đó là
bốn điều lỗi. [5]
Hỡi ơi! Đạo trời sâu xa,
ngành ngọn bao la, gần như gan tấc, lớn lên
hải hà, nếu không học hỏi, làm thầy được
a? [6]
|