Thiên tám mươi: PHƯƠNG THỊNH SUY LUẬN
Lôi Công hỏi
rằng:
Về khí
nhiều ít, thế nào là nghịch? Thế nào là tùng? [1]
Hoàng Đế dạy rằng:
Dương
theo tả, Aâm theo hữu lão theo trên, thiếu theo
dưới. Vì vậy, Xuân hạ theo về Dương đời
sống, theo về Thu Đông thời chết. Trái lại,
thời nào theo về Thu Đông là sống. Vì vậy, khí dù
nhiều ít mà nghịch, đều thành chứng quyết
(1). [2]
Chứng
quyết thuộc Thiếu âm, khiến người mộng
càn quá lắm thời mê. [3]
Phế khí
hư, thời khiến người mộng thấy
bạch vật (các vật trắng, thuộc loài kim),
thấy chém người máu chảy, nếu đắc
thời, thời mộng thấy binh chiến (1). [4]
Thận khí
hư thời khiến người mộng thấy
thuyền và người bị đắm đuối;
nếu đắc thời, thời mộng nằm trong
nước, như bị sợ hãi. [5]
Can khí hư
thời mộng thấy cỏ cây nảy nở; nếu đắc
thời, thời mộng tựa dưới gốc cây không
dám đứng dậy. [6]
Tâm khí hư
mộng thấy đi cứu đám cháy; nếu đắc
thời, thời mộng thấy lửa sáng rực
trời. [7]
Tỳ khí
hư thời mộng thấy uống ăn không đủ;
nếu đắc thời, thời mộng đắp
trường lợp nhà. [8]
Đó là
thuộc về năm Tàng khí hư, Dương khí hưu
dư, Aâm khí bất túc. Vậy hợp với năm
chẩn, điều với Aâm Dương, để xét
về Kinh mạch (1). [9]
Vì vậy,
chẩn co đại phương (phép lớn). Ngồi đứng
có thường, ra vào có lối, để giúp ích cho
thần minh; phải rất thanh tĩnh, xem suốt trên
dưới, coi ở bát chính, xét năm trung bộ, án
mạch động tĩnh; theo riêt để nhân về
Hoạt, Sắc, Hàn, Oân; đạo có xét rõ mới được
dài lâu. Và tới được cõi mười vẹn
cả mười (thập toàn) (1). [10]
|