Y HỌC CỔ TRUYỀN - KINH ĐIỂN |
|
THIÊN 8: BẢN THẦNHoàng Đế hỏi Kỳ Bá rằng: Phàm các phép châm, trước hết ắt phải dựa vào cái “gốc”, đó là ‘thần’ [1]. Huyết mạch doanh khí tinh thần, tất cả đều do ngũ tạng ‘tàng chứa’ [2]. Nếu sự sống đến mức dâm dật làm cho tạng khí bị phân ly sẽ đưa đến t́nh trạng tinh khí bị thất, hồn phách bay xa, chí ư bị hoảng loạn, trí lự rời khỏi thân, nguyên nhân nào đă gây nên như thế ? Trời đất bắt tội ư ? Lỗi ở con người ư ? [3] Thế nào gọi là đức khí sinh ra tinh, thần, hồn, phách, tâm, ư, chí, tư, trí, lự ? Xin được hỏi nguyên nhân của vấn đề” [4]. Kỳ Bá đáp : “Cái của Trời ‘ở nơi’ ta, gọi là ‘đức’, cái của Đất ‘ở nơi’ ta gọi là ‘khí’ [5]. Cái ‘thiên đức’ lưu hành xuống dưới, cái ‘địa khí’ giao lên trên mà tạo thành sự ‘sinh (hóa)’ vậy[6]. Cho nên cái mà, khi sự sống bắt đầu có th́ nó đă có, gọi là ‘tinh’[7]. Hai ‘tinh’ đánh nhau gọi là ‘thần’[8]. Tùy theo ‘thần’ văng lai gọi là ‘hồn’ [9]. Cùng với tinh khí ‘xuất nhập’ gọi là ‘phách’ [10]. Đóng vai tṛ xử trí tṛn vẹn với sự vật gọi là ‘Tâm’[11]. Cái ‘tâm’ ‘chứa, nhớ’ gọi là ‘ư’[12]. Nơi ‘ǵn giữ’ cái ‘ư’ gọi là ‘chí’[13]. Nhân có cái ‘chí’ mà có thể ‘ǵn giữ’ hoặc ‘biến hóa’ gọi là ‘tư’[14]. Nhân có cái ‘tư’ mà chúng ta có thể ‘vươn cái tinh’ của chúng ta để ‘thích nghi’ với sự vật gọi là ‘trí’[15]. Cho nên, bậc ‘trí’ khi ‘dưỡng sinh’, ắt phải thuận với tứ thời và thích ứng được với hàn thử, phải ḥa được sự hỉ nộ để ở yên , phải “tiết (chế)” được với Âm Dương để điều ḥa được với cương nhu[16]. Được vậy th́ tà khí không đến (để tấn công), chúng ta sẽ sống 1 cuộc sống trường sinh” [17]. Cho nên, người hay kinh sợ, tư lự th́ sẽ làm thương ‘thần’[18]. Thần bị tổn ‘thương’ sẽ bị khủng và cụ, lưu dâm không ngừng[19]. Người hay bi ai th́ bên trong sẽ bị ‘động’, khí bị kiệt, bị tuyệt mà mất dần sức sống[20]. Người thường hỉ lạc th́ thần bị sợ hăi và tán đi chứ không giữ lại được[21]. Người hay ưu sầu sẽ làm cho khí bị bế tắc không vận hành được [22]. Người hay thịnh nộ th́ sẽ bị mê hoặc và bất trị (loạn) [23]. Người hay khủng cụ th́ thần bị sợ hăi mà phóng túng không thu về được [24]. Khi nào Tâm hay kinh sợ, tư lự th́ sẽ làm thương thần[25]. Thần bị ‘thương’ sẽ bị khủng và cụ rồi tự mất, làm cho các bắp thịt bị teo (phá), gầy thoát, lông bị héo, sắc bị yểu, chết vào mùa đông[26]. Khi nào Tỳ bị sầu ưu mà không giải được th́ sẽ làm thương tổn đến ‘ư’, ‘ư’ bị ‘thương’ sẽ làm cho (nơi lồng ngực) bị phiền loạn, tứ chi không cử động được, lông bị héo, sắc bị yểu, chết vào mùa đông[27]. Khi nào Can bị bi ai mà bên trong bị ‘động’ th́ sẽ làm thương tổn đến hồn, hồn bị ‘thương’ sẽ bị cuồng, bị vong (quên) không c̣n ‘tinh’, không c̣n ‘tinh’ th́ tà khí vọng hành bất chính, (người này) sẽ bị chứng âm súc (teo bộ phận sinh dục) và gân co quắp, xương sườn hai bên hông sẽ không nổi lên, lông bị héo, sắc bị yểu, chết vào mùa thu[28]. Khi nào Phế bị hỉ lạc đến vô vực th́ sẽ làm thương tổn đến phách, phách bị ‘thương’ sẽ bị cuồng, khi bị cuồng th́ ‘ư’ sẽ làm cho (người bệnh) thấy cạnh ḿnh không có ai khác, b́ cách bị nhăn nheo, lông bị héo, sắc bị yểu, chết vào mùa hạ[29]. Khi nào Thận bị thịnh nộ không ngừng th́ sẽ làm thương đến ‘chí’, ‘chí’ bị thương sẽ làm người ta hay quên những ǵ ḿnh đă nói, cột sống thắt lưng làm cho không thể cúi ngửa, co duỗi được, lông bị héo, sắc bị yểu, chết vào mùa qúy hạ [30]. Khi nào bị khủng và cụ đến không giải được th́ sẽ làm thương tổn đến ‘tinh’, tinh bị thương th́ cốt bị ê ẩm, nuy quyết, tinh thường bị xuất ra[31]. Cho nên, ngũ tạng chủ về tàng tinh, chúng ta không thể làm thương đến nó, nếu làm thương th́ (ngũ tạng) sẽ bị thất thủ (không c̣n được bảo vệ) đưa đến âm khí bị hư [32]. Âm khí bị hư th́ không c̣n khí, không c̣n khí th́ sẽ chết [33]. Cho nên, người dụng châm phải quan sát bệnh thái của người bệnh, nhằm để biết sự c̣n mất của ‘tinh, thần, hồn, phách’, nắm cho thành cái ư đắc thất [34]. Nếu ngũ tạng khí đă bị thương, th́ việc châm trị sẽ không thành công được [35]. Can tàng huyết, huyết xá ( chứa) hồn, khi Can khí hư th́ hay khủng, thực th́ hay nộ [36]. Tỳ tàng doanh, doanh chứa ư, khi Tỳ hư th́ làm cho tứ chi không làm việc được nữa, ngũ tạng sẽ bất an, thực th́ bụng bị trướng, đường tiểu bị bất lợi [37]. Tâm tàng mạch, mạch chứa thần, khi Tâm khí hư th́ hay bi, thực th́ hay cười không thôi[38]. Phế tàng khí, khí chứa phách, khi Phế hư th́ mũi bị nghẹt, bất lợi (không thông), ngắn hơi, thực th́ hơi thở gấp mà âm thanh to, ngực bị đầy, phải ngước lên để thở [39]. Thận tàng tinh, tinh chứa chí, khi Thận khí hư th́ bệnh quyết, thực th́ bị bệnh trướng [40]. Khi ngũ tạng bất an, ắt phải thẩm sát bệnh h́nh của ngũ tạng để biết được sự hư thực của khí, điều ḥa 1 cách cẩn trọng [41]. |
, In trang này J Y HỌC CỔ TRUYỀN VIỆT NAM http://www.yhoccotruyen.htmedsoft.com/kinhdien/linhkhu/THIEN08.htm |