Y HỌC CỔ TRUYỀN - KINH ĐIỂN |
|
THIÊN 45: NGOẠI SỦYHoàng Đế hỏi: “Ta đă nghe nói về 9 thiên của Cửu châm, ta đă tự nắm được những pháp độ của nó, ta cũng đă nắm rất đầy đủ về ư nghĩa của nó, Ôi ! Cửu châm bắt đầu ở nhất mà chấm dứt ở cửu[1]. Tuy nhiên, ta vẫn chưa hiểu được cái đạo quan yếu của nó. Ôi ! Chín loại kim này, nếu nhỏ th́ nó nhỏ cho đến nỗi không ǵ có thể nhỏ hơn bên trong nó, nếu to th́ nó to cho đến nỗi không ǵ có thể to hơn bên ngoài nó, nếu sâu th́ nó sâu cho đến nỗi không ǵ có thể sâu hơn bên dưới nó, nếu cao th́ nó cao cho đến nỗi không ǵ có thể cao hơn trên đỉnh nó, nó biểu hiện được trạng thái hoảng hốt vô cùng, nó hiện diện tràn ngập đến nơi không bờ bến[2]. Ta biết rằng nó hợp với sự biến hóa của Thiên Đạo, của nhân sự, của tứ thời, tuy nhiên, ta muốn gom nó lại, cột nó lại như những sợi lông mao để rồi nó sẽ thành 1 thể nhất được không ?”[3]. Kỳ Bá đáp : “Thật là 1 câu hỏi hết sức sáng suốt, đây không phải chỉ là cái Đạo của những cây kim châm mà thôi[4]. Ôi ! Cái Đạo trị quốc cũng như thế”[5]. Hoàng Đế nói: “Ta mong được nghe về cái Đạo của những cây kim chứ không phải về vấn đề quốc sự”[6]. Kỳ Bá đáp : “Ôi ! Vấn đề trị quốc cũng chỉ là cái Đạo mà thôi, nếu không dùng Đạo th́ làm sao có thể tập hợp tất cả những ǵ nhỏ nhất, lớn nhất, sâu nhất và cạn nhất vào cái nhất được ?”[7]. Hoàng Đế đáp: “Mặt trời và mặt trăng đấy ! Mặt nước và mặt gương đấy ! Ôi ! Ánh sáng của mặt trời và mặt trăng không làm mất cái ảnh của ḿnh, sự quan sát trên mặt nước và mặt gương không làm mất cái h́nh của ḿnh, sự ứng của cái trống và tiếng vang không làm sai lệch âm thanh ḿnh; Khi có dao động là có ứng và có họa, luôn luôn bộc lộ được cái t́nh của nó”[8]. Hoàng Đế hỏi: “Thật là hoàn chỉnh thay ! Đây là ánh sáng rực rỡ không thể che dấu được; cái không thể che dấu đó không mất đi lẽ Âm Dương tham hợp, lẽ (Âm Dương) để xét rơ hơn, từ lẽ thiết yếu của Âm Dương để nghiệm chứng, thấy được lẽ Âm Dương để biết được, như ta đang nh́n vào mặt nước trong, nh́n vào mặt gương sáng, không mất đi h́nh dáng của nó[9]. Ngũ âm không vang rơ, ngũ sắc không sáng rơ, ngũ tạng bị dao động (không an), như vậy tức là ngoại và nội không cùng nối tiếp nhau[10]. Nếu tiếng trống ứng với dùi trống, tiếng vang ứng với âm thanh phát ra, ảnh giống với h́nh, do đó, từ xa ta có thể nắm được bên ngoài để suy đoán bên trong, từ chỗ gần ta có thể nắm được bên trong để suy đoán bên ngoài, ta gọi đây là chỗ cực vi diệu của Âm Dương, là chỗ cao nhất của Thiên địa vậy[11]. Nay xin tàng giữ nơi pḥng Linh Lan, không dám để lọt ra ngoài vậy”[12]. |
, In trang này J Y HỌC CỔ TRUYỀN VIỆT NAM http://www.yhoccotruyen.htmedsoft.com/kinhdien/linhkhu/THIEN45.htm |