YKHOANET


 

MẠCH TRẦM

(¨H  ¯ß  - SINKING POULSE - POULS PROFOND)

A- ĐẠI CƯƠNG

- Trầm là ch́m, mạch luôn ch́m sâu dưới da, v́ vậy gọi là Trầm.

- Thiên ‘Tuyên Minh Ngũ Khí Luận’ (T. Vấn 23) ghi: “Thận mạch Thạch, ứng với thời lệnh là mùa đông, ở tạng là Thận, mạch Thận Trầm v́ vậy mạch Trầm cũng gọi là mạch Thạch”.

- Thiên ‘Ngọc Cơ Chân Tạng Luận’ (T. Vấn 19) ghi: “Mạch mùa đông tức là mạch của Thận, thuộc phương Bắc, thủy, muôn vật nhờ đó mà bế tàng, v́ vậy mạch khí lúc đến th́ Trầm mà bật mạnh lên, v́ vậy gọi là Dinh”.

- Sách ‘Tần Hồ Mạch Học’ ghi: “Mạch Trầm bắt chước đất, có h́nh tượng suối phun vọt ở dưới... lại gọi là Thạch, cũng gọi là Dinh”.

B- MẠCH TƯỢNG CỦA TRẦM

- Thiên ‘Mạch H́nh Trạng Chỉ Hạ Bí Quyết’ (M. Kinh) ghi: “Mạch Trầm ấn tay xuống th́ không đủ, nhấc lên th́ có dư”.

- Sách ‘Trung Y Học Chẩn Đoán Giảng Nghĩa’ ghi: “Mạch Trầm đặt nhẹ tay không thấy, nặng tay mới thấy”.

- Sách ‘Trung Y Học Khái Luận’ ghi: “Mạch Trầm đi ch́m ở khoảng gân xương, ấn nặng tay mới thấy, ấn nhẹ tay không thấy”.

- Mục ‘Y Gia Quan Miện’ (HTYTT. Lĩnh) ghi: “Mạch Trầm ấn nhẹ không thấy ǵ, ấn nặng tay mới thấy”.

H̀NH VẼ BIỂU DIỄN MẠCH TRẦM

- Sách ‘Tam Tài Đồ Hội’ và sách ‘Đồ Chú Nan Kinh Mạch Quyết’ diễn tả mạch Trầm như sau:

- Sách ‘Tân Biên Trung Y Học Khái Yếu’ mô tả: “Mạch Trầm lúc đặt áp lực nhẹ th́ không thấy sóng mạch nổi lên, có đặt thêm áp lực mới thấy đường cong động mạch xuất hiện”.

- Sách ‘KH YHHĐ Và YHCT Trong Lâm Sàng’ ghi:

‘Đường cong của mạch Trầm: sóng đầu tiên của mạch không đi thẳng mà thường uốn khúc trên đường đi lên đỉnh mạch, v́ thế lên đến đỉnh mạch chậm hơn mạch Phù. Vừa lên đến đỉnh, sóng mạch lại đi xuống ngay, lên đỉnh đă chậm, tới đỉnh lại xuống ngay, do đó, sách xưa mô tả là phải ấn mạnh đầu ngón tay xuống mới bắt được mạch

- Sách ‘Mạch Chẩn’ biểu diễn h́nh vẽ mạch Trầm:

 

C- NGUYÊN NHÂN PHÁT SINH MẠCH TRẦM

- Sách ‘Cảnh Nhạc Toàn Thư’ ghi: “Hàn khí bên ngoài xâm nhập vào sâu, bó lấy kinh lạc, làm cho mạch khí không thông đạt, sẽ xuất hiện mạch Trầm”.

- Sách ‘Mạch Chẩn’ ghi: “Mạch Trầm là âm khí quyết nghịch dương khí không được thư sướng... Mạch Trầm là âm tà quá dư làm cho huyết khí ngưng đọng không phấn chấn...”.

- Sách ‘Y Biên’ ghi: “Nếu bệnh tụ ở dưới, ở phần lư, ắt sẽ thấy mạch Trầm”.

- Sách ‘Hoàng Hán Y Học’ ghi: “Mạch Trầm là do sức vọt (đẩy) của mạch không đủ”.

- Sách ‘Trung Y Biện Chứng Luận Trị Giảng Nghĩa’ ghi:

Phát sinh ra mạch Trầm có thể do:

·  Lượng máu ở tim tống ra b́nh thường hoặc bị hạ thấp.

·  Các mạch máu ngoại biên đều co lại.

·  Sức co của thành mạch tăng lên.

- Sách ‘KH YHHĐ Và YHCT Trong Lâm Sàng ‘ ghi: “Nhánh Catarot của mạch Trầm gồm hai phần:

Phần trên: rót xuống nhanh nhưng dừng lại ở nửa trên thân mạch, tại móc Dicrot, thuộc thời gian tống máu tâm thu.

Phần dưới: đi xuống chậm hơn phần trên, dốc thoai thoải, liên hệ với từ lúc bắt đầu đóng van đến lúc mở van động mạch chủ”.

- Sách ‘Trung Y Chẩn Đoán Học Giảng Nghĩa’ ghi: “Tà uất ở phần lư, khí huyết ngưng trệ th́ mạch Trầm mà có lực. Dương khí hư hăm xuống không thăng lên được th́ mạch Trầm mà không có lực”.

D- MẠCH TRẦM CHỦ BỆNH

- Thiên ‘Đại Kỳ Luận’ (T. Vấn 48) ghi: “Mạch của Can, Thận đều Trầm là chứng thạch thủy”. “Mạch của Phế Trầm mà bật lên là chứng Phế sán”. “Mạch của Tỳ, bên ngoài bật lên ngón tay mà bên trong Trầm là chứng trường tiết, lâu ngày cũng tự khỏi”.

- Thiên ‘Thị Thung Dung Luận’ (T. Vấn 76) ghi: “Mạch Trầm mà Thạch là do Thận khí bị ngừng tắc ở trong”.

- Chương ‘Biện Mạch Pháp’ (TH. Luận) ghi: “Mạch ở thốn khẩu Trầm là bệnh ở lư”.

- Chương ‘Đờm Ẩm Khái Thấu Tịnh Trị’ (KQY. Lược) ghi: “Trong ngực có lưu ẩm, ắt ngắn hơi mà khát. Các khớp tay chân đau nhức, mạch Trầm là có lưu ẩm”.

-Chương ‘Hoàng Đản Bệnh Mạch Chứng Tịnh Trị’ (KQY. Lược) ghi: “Mạch Trầm, khát nước, tiểu khó đều là phát hoàng đản”.

- Chương ‘B́nh Tam Quan Bệnh Hậu Tịnh Nghi Trị’ (M. Kinh) ghi: “Mạch ở thốn khẩu Trầm: trong ngực đau lan ra 2 bên sườn, có ngực có thủy khí. Mạch ở bộ quan Trầm là dưới tim có hơi lạnh, nuốt chua, mạch bộ xích Trầm là lưng và thắt lưng đau”.

- Chương ‘Y Gia Quan Miện’ (HTYTT. Lĩnh) ghi:

Tả Thốn TRẦM

Băng huyết, ói ra máu, ngủ khó.

Hữu Thốn TRẦM

Suyễn, Phế ung.

Tả Quan TRẦM

Gân đau, mắt hoa.

Hữu Quan TRẦM

Da vàng, thổ tả, tê bại.

Tả, Hữu Xích TRẦM

Lưng đau, kinh bế, bụng đầy, phần âm hao tổn, tiểu gắt, tiểu nhiều

- Sách ‘Trung Y Chẩn Đoán Học Giảng Nghĩa’ ghi: “Mạch Trầm chủ các bệnh ở phần lư”.

- Sách ‘Trung Y Học Khái Luận’ ghi: “Mạch Trầm phân nhiều thấy ở lư chứng, có tà khí phục ở bên trong, tuy nhiên chứng khí trệ hoặc khí hư cũng có thể thấy mạch Trầm”.

- Mục ‘Hiệu Chính Tần Hồ Mạch Học’ (ĐCNKM. Quyết) ghi:

· Thốn TRẦM:đờm uất, thủy đ́nh trệ ở ngực.

· Quan TRẦM:trúng hàn, đau không thông.

· Xích TRẦM: tiêu chảy, kiết kỵ, thận hư, lưng và hạ nguyên đau.

- Sách ‘Mạch Học Giảng Nghĩa’ ghi: “Mạch Trầm chủ bệnh hàn, cơ thể đau, chân tay lạnh, xương khớp đau, thủy khí lưu ẩm, sưng phù, tay chân không nhấc lên được, đái hạ, huyết ứ, trưng hà, tiêu chảy, di tinh”.

Tả Thốn TRẦM

Tâm dương bất túc.

Hữu Thốn TRẦM

Phế khí bất túc, ho, đàm ẩm, hụt hơi.

Tả Quan TRẦM

Can uất, khí thống.

Hữu Quan TRẦM

Tỳ hư, tiêu chảy, ăn không tiêu.

Xích TRẦM

Bụng dưới đau, thắt lưng đau. đầu gối đau, liệt dương, đái hạ, bụng đau, đàn bà th́ huyết hải không đủ.

E- MẠCH TRẦM KIÊM MẠCH BỆNH

- Thiên ‘Mạch Yếu Tinh Vi Luận’ (T. Vấn 17) ghi: “Các mạch Trầm Tế đều thuộc về phần âm, là chứng đau ở xương”.

- Thiên ‘Bính Nhân Khí Tượng Luận’ (T. Vấn 18) ghi: “Mạch ở thốn khẩu Trầm mà cứng là bệnh ở trong, Trầm mà Nhược thuộc  về bệnh hàn, nhiệt, sán, hà, bụng dưới đau”.

- Thiên ‘Tam bộ Cửu Hậu Luận’ (T. Vấn 20) ghi: “Mạch của 9 bộ đều Trầm Tế mà cách tuyệt nhau là âm, thuộc mùa đông, v́ vậy sẽ chết vào lúc nửa đêm”.

- Thiên ‘Bệnh Năng Luận’ (T. Vấn 46) ghi: “Hoàng Đế hỏi: Người mắc chứng vị quản ung, chẩn đoán thế nào để biết được? Kỳ Bá thưa: chẩn bệnh đó phải xét ở Vị mạch, sẽ thấy Trầm mà Tế, Trầm Tế là do khí nghịch”.

- Chương ‘ Biện Mạch Pháp’ (TH. Luận) ghi: “Hỏi mạch có dương kết và âm kết, lấy  ǵ để phân biệt? Thưa: mạch Trầm mà Tŕ, không  ăn được, cơ thể nặng nề, đại tiện lại cứng gọi là âm kết”.

- Chương ‘Kinh Qúy, Thổ Nục... Mạch Chứng Trị’ (KQY. Lược) ghi: “Người bệnh mặt không có huyết sắc, không nóng lạnh, mạch Trầm Huyền th́ chảy máu mũi (cam)”.

- Chương ‘Kinh Thấp Yết Bệnh Mạch Chứng Tịnh Trị’ (KQY. Lược) ghi: “Thái dương bệnh phát sốt, mạch Trầm mà Tế th́ gọi là chứng kinh, khó chữa”.

- Chương ‘Huyết Tư Hư Lao Bệnh Mạch Chứng Tịnh Trị’ (KQY. Lược) ghi: “Đàn ông mà mạch Hư, Trầm, Huyền, không  nóng lạnh, hơi thở ngắn, tiểu không thông, sắc mặt trắng, thường hay tối mắt, chảy máu mũi, bụng dưới đầy là do hư lao gây ra”.

- Chương ‘Đàm Ẩm Khái Thấu Bệnh Mạch Chứng Tịnh Trị’ (KQY. Lược) ghi: “Mắc chứng chi ẩm ở ngang hoành cách mô làm cho suyễn đầy, dưới tim có bỉ cứng, sắc mặt đen sạm, mạch Trầm, Huyền”.

- Chương ‘Thủy Khí Bệnh Mạch Chứng Tịnh Trị’ (KQY. Lược) ghi: “Chính thủy: mạch Trầm Tŕ”. ”Hoàng Hoăn, mạch Trầm Tŕ, cơ thể phát sốt, ngực đầy, tay chân, đầu mặt phù lâu ngày không  khỏi ắt sinh mụn nhọt mủ”-”Mạch thốn khẩu Trầm mà Hoạt là ở trong có thủy khí, mặt và mắt sưng nóng gọi là phong thủy”.

- Chương ‘Hồi Trùng Bệnh Mạch Chứng Trị’ (KQY. Lược) ghi: “Hỏi: bụng đau có giun, h́nh dáng mạch ra sao? Thầy đáp: đau trong bụng th́ mạch phải Trầm Huyền, nếu Hồng Đại là có giun”.

- Chương ‘Biện Tam Bộ Cửu Hậu Mạch Chứng’ (M. Kinh) ghi: “Mạch ở thốn khẩu Trầm mà Khẩn, lạnh ở dưới tim, thường hay đau, có tích tụ”.

- Chương ‘B́nh Tạp Bệnh Mạch’ (M. Kinh) ghi: “Mạch Trầm mà Huyền là bị chứng huyền ẩm gây đau ở trong. Mạch Trầm mà Tŕ là trong bụng bị lạnh. Mạch Trầm mà Hoạt là hạ trọng, là sống lưng đau “. ”Âm tà xâm nhập th́ thấy mạch Trầm mà Tế”.

- Mục ‘Hiệu Chính Tần Hồ Mạch Học’ (ĐCNKM. Quyết) ghi:

· Trầm Tŕ : cảm lănh.                   

· Trầm Hoạt: đờm thực.                 

· Trầm Khẩn: lạnh, đau.                          

· Trầm Sác: nội nhiệt .

· Trầm Lao: lănh tích .

· Trầm Sắc: khí uất.

- Sách ‘Mạch Học Giảng Nghĩa’ ghi: “Trầm Tŕ là có lạnh, Trầm Sác là nhiệt ở phần lư, Trầm Huyền là thực, chủ hạ trọng, Trầm Hư là hư, chủ tiết lợi, Trầm Hoạt là đờm ẩm túc thực, Trầm Sáp là khí trệ, huyết không đủ, Trầm Khẩn là tà khí thịnh, chính khí hư, chủ lạnh, đau. Trầm Đại là táo ở phần lư. Trầm Lao là hàn tích ở trong”.

- Sách ‘Định Ninh Tôi Học Mạch’ ghi: “Trầm mà vô lực là khí uất, thiếu năng lực vận hành, v́ vậy sinh ra các chứng thủy thủng, đ́nh ẩm, hiếp trướng, quyết nghịch, trưng hà”.

G- MẠCH TRẦM VÀ TRỊ LIỆU

- Chương ‘Kinh Thấp Yết Bệnh Mạch Chứng Trị’ (KQY. Lược) ghi: “Thái dương bệnh đă đủ các triệu chứng, cơ thể cứng đơ, mạch lại Trầm Tŕ, là chứng Kinh, cho uống bài Quát Lâu Quế Chi Thang (Quát Lâu Căn, Quế Chi, Thược Dược, Sinh Khương, Táo)”.

- Chương ‘Phế Nuy, Ung, Khái Thấu... Chứng Trị’ (KQY. Lược) ghi: “Ho mà mạch Trầm, cho uống Trạch Tất Thang (Bán Hạ, Tử Sâm, Bạch Tiền, Hoàng Cầm, Quế Chi, Trạch Tất, Nhân Sâm, Cam Thảo, Sinh Khương )”.

- Chương ‘Hung Tư... Bệnh Mạch Chứng Trị’ (KQY, Lược) ghi: “Bệnh hung tư mà suyễn thở, ho khạc, ngực lưng đau, ngắn hơi, mạch ở thốn khẩu Trầm mà Tŕ, ở bộ quan th́ Khẩn mà Sác, cho uống Qua Lâu Giới Bạch Tửu Thang (Qua Lâu, Giới Bạch, Bạch Tửu)”.

- Chương ‘Phúc Măn Hàn Sán Túc Thực Bệnh Mạch Chứng Trị’ (KQY. Lược)ghi: “Bị chứng hàn sán ṿng quanh rốn, nếu phát hăn ắt ra mồ hôi trắng, tay chân quyết lănh, mạch Trầm mà Khẩn, cho uống bài Đại Ô Đầu Tiễn (Ô Đầu loại lớn, sắc uống)”.

- Chương ‘Đờm Ẩm... Bệnh Chứng Mạch Trị’ (KQY. Lược) ghi: “Mạch Trầm Huyền là có Huyền ẩm gây đau ở bên trong, cho uống Đại Táo Thang (Đại Táo, Hoàng Kỳ, Phụ Tử, Sinh Khương, Ma Hoàng, Cam Thảo).- “Chứng Chi ẩm... đă hạ bằng Thanh Long Thang, miệng táo, hay khạc, mạch thốn Trầm, mạch xích Vi, tay chân quyết nghịch, khí đưa từ bụng dưới xung lên ngực, họng, tay chân tê, sắc mặt như say rượu, tiểu khó, cho uống bài Linh Quế Ngũ Vị Cam Thảo Thang (Phục Linh, Quế Chi Tiêm, Cam Thảo, Ngũ Vị Tử)”.

- Chương ‘Thủy Khí Bệnh Mạch Chứng Trị’ (KQY. Lược) ghi: “Bị chứng thủy mà ra được mồ hôi ắt khỏi, thấy mạch Trầm th́ cho uống Ma Hoàng Phụ Tử Thang (Ma Hoàng, Phụ Tử, Cam Thảo)”.

- Chương ‘Y Gia Quan Miện’ (HTYTT. Lĩnh) ghi: “Mạch hữu thốn Trầm là chứng đờm thực, dùng bài Hoá Đàm Ngọc Hồ Hoàn (Thiên Nam Tinh, Bán Hạ, Thiên Ma, Đầu Bạch Diện) thêm Hùng Hoàng hoặc  dùng Bán Hạ Hoàn (Bạch Phàn, Bán Hạ,). Hoặc  dùng Lục Quân Tử Thang (Nhân Sâm, Bạch Truật, Phục Linh, Cam Thảo, Bán Hạ, Trần B́) thêm Hoàng Kỳ”-”Mạch tả quan Trầm: lạnh trong xương, cho uống Quất B́ Bán Hạ Thang (Trần B́, Bán Hạ) hoặc Ngũ Quân Tử Thang (Bán Hạ, Đảng Sâm, Bạch Truật, Bạch Linh, Cam Thảo) thêm Quế”. ”Mạch bộ xích Trầm: lưng và chân nặng, tiểu như nước vo gạo, cho dùng bài Bát Vị Địa Hoàng Hoàn (Thục Địa, Sơn Thù, Hoài Sơn, Đan B́, Trạch Tả, Phục Linh, Phụ Tử và Quế)”-”Mạch ở bộ tả quan thấy Trầm, nên uống bài Ngũ Linh Tán (Ngũ Chi Linh, Xuyên Ô, Mộc Dược, Nhũ Hương) thêm Ngô Thù hoặc  Bát Vị Địa Hoàng Thang thêm Ngô Thù. Mạch bộ xích thấy Trầm Huyền là hàn nên cho uống Bát Vị Địa Hoàng Hoàn nhưng bội  Quế Phụ lên ... Mạch ở bộ hữu quan (Tỳ) Trầm Huyền là hàn, nên uống bài Phụ Tử Lư Trung Thang (Phụ Tử, Nhân Sâm, Can Khương, Bạch Truật, Chích Thảo), hoặc  bài Lục Quân Tử Thang (Nhân Sâm, Bạch Truật, Bạch Linh, Cam Thảo, Trần B́, Bán Hạ) thêm Can Khương”. ”Sáu bộ mạch Trầm Vi, 2 bộ xích mạch không có căn, đó là nguyên dương và nguyên âm sắp mất (tắt), chỉ có Sâm Phụ Thang (Nhân Sâm, Phụ Tử) là may có cơ cứu văn được. Sáu bộ mạch Trầm, Vi, Tŕ, Hoăn không có lực, nên uống Sâm Phụ Thang hoặc  Truật Phụ Thang, uống tới khi dương khí đă hơi vượng th́ đổi sang dùng Bát Vị Địa Hoàng Hoàn bội  Quế và Phụ. Sáu bộ mạch Trầm Tế không có lực là nguyên dương của chân khí bị hư nhiều, nên bồi bổ cho trung châu, để bổ dưỡng khí huyết cho ấm, cho dùng bài Quy Tỳ Thang bỏ Mộc Hương (Bạch Truật, Phục Thần, Hoàng Kỳ, Nhăn Nhục, Toan Táo Nhân, Nhân Sâm, Chích Thảo) hoặc bài Thập Toàn Đại Bổ bỏ Bạch Thược (Nhân Sâm, Bạch Linh, Bạch Truật, Cam Thảo, Đương Quy, Xuyên Khung, Thục Địa) thêm Nhục Quế, Phụ Tử,- Mạch 6 bộ Trầm Hoăn và rất nhỏ là nguyên dương sắp thoát, nên tập trung vào việc cứu văn nguyên khí. Nhẹ th́ dùng bài Nhân Sâm Lư Trung Thang (Nhân Sâm, Bạch Truật, Can Khương, Chích Thảo), nặng hơn th́ dùng bài Phụ Tử Lư Trung Thang, không nên cho 1 chút âm dược nào lẫn vào .- Sáu bộ mạch Tế Sác ấn lâu không thấy có thần đó là âm dương ở cả tiên và hậu thiên đều suy. Nên uống bài Bát Vị Địa Hoàng Hoàn  buổi  sáng, đến buổi  chiều uống bài Dưỡng Vinh Thang (Hoàng Kỳ, Đương Quy, Quế Tâm, Chích Thảo, Trần B́, Bạch  Truật, Nhân Sâm, Bạch Thược, Thục Địa, Ngũ Vị Tử, Phục Linh, Viễn Chí) nhưng bỏ Trần B́ đi, hoặc dùng bài Thập Toàn Đại Bổ Thang bỏ Xuyên Khung và Sinh Địa, thay bằng Thục Địa”.

H- CÁC LỜI BÀN VỀ MẠCH TRẦM

- Chương ‘Mạch Thần’ (CNT. Thư) ghi: “Mạch Trầm tuy thuộc lư nhưng phải xem có lực hay không để phân biệt hư, thực. Trầm mà Thực thường là trệ, là khí, v́ vậy ấn tay xuống thấy mạch Trầm th́ biết ngay là khí. Khí bị đ́nh trệ th́ nên chữa bằng cách công phạt, tiêu tán. Trầm mà Hư là do dương không đều, khí không thư thả, dương hư khí hăm, v́ vậy phải ôn bổ. Khi bị ngoại cảm phải hàn tà, dương bị âm che lấp, thấy mạch Trầm Khẩn mà Sác, cơ thể nóng, đầu đau, đó chính là do thuộc biểu tà, v́ thế, không thể thấy mạch Trầm mà nói ở lư được”.

- Sách ‘Thương Hàn Uẩn Yếu’ ghi: “Mạch Trầm ấn mạnh tay đến xương mới thấy là để xem các chứng lư hư hoặc thực. Như các mạch Trầm Vi, Trầm Tế, Trầm Tŕ, Trầm Phục mà không có lực là mạch không có thần, là âm thịnh mà dương suy, phải dùng ngay phương pháp sinh mạch hồi dương. Như các mạch Trầm Tật, Trầm Hoạt, Trầm Thực đều có lực là dấu hiệu thực nhiệt, có thần, là dương thịnh mà âm suy, nên dùng phép dưỡng âm mà thôi dương. Cách chung mạch Trầm là để quyết định âm dương, hàn nhiệt, làm thuốc sống chết chỉ trong đường tơ kẽ tóc, không thể không xem xét kỹ lưỡng”.

- Sách ‘Tứ Chẩn Chính Pháp’ghi: “Mỗi khi cảm nhiễm phải tà ở biểu, kinh lạc ủng trệ ắt sẽ thấy mạch Trầm Khẩn hoặc Phục hoặc có  khi ngưng lại nhưng chớ sợ là dương chứng mà thấy âm mạch. Chỉ cần cho dùng thuốc loại thanh phần biểu, mồ hôi ra là khỏi. Đây là điểm nghi nan của mạch Trầm, cần phân biệt cho rơ”.

- Sách ‘Y Biện’ ghi: “Mạch Phù hoặc Trầm có khi do bẩm phú: người mập thường thấy mạch Trầm, người gầy thường thấy mạch Phù. Có khi mạch thay đổi theo thời tiết: mùa xuân hạ khí thăng lên v́ vậy thấy mạch Phù, mùa thu, đông khí giáng xuống v́ vậy thấy mạch Trầm. Nếu do bệnh gây ra th́ khi bệnh ở trên, ở biểu, ở phủ ắt thấy mạch Phù, nếu bệnh ở dưới, ở lư, ở tạng ắt thấy mạch Trầm”.

I- CÁC Y ÁN VỀ MẠCH TRẦM

Y Án Mạch TRẦM KHẨN

(Trích trong ‘Cổ Kim Y Án’).

“Tôn-Triệu chữa 1 người bị bệnh thương hàn (theo YHCT) đă 5-6 ngày, mồ hôi đổ ra ở đầu, từ cổ trở xuống không có mồ hôi, tay chân lạnh, dưới ngực đầy tức, đại tiện bón, mạch Trầm Khẩn. Có người cho đó là chứng âm kết. Tôn-Triệu nói: “Đây là chứng mà Trương-Trọng-Cảnh nói là nửa ở biểu, nửa ở lư (bán biểu bán lư), mạch tuy là Trầm Khẩn nhưng không thể cho là bệnh ở Thiếu âm được”. Ông cho uống bài Tiểu Sài Hồ Thang (Sài Hồ, Nhân Sâm, Bán Hạ, Hoàng Cầm, Chích Thảo, Đại Táo, Sinh Khương), bệnh khỏi.

Người bệnh này tay chân lạnh, mạch Trầm Khẩn, giống như chứng Thiếu âm, tuy nhiên, bệnh ở Thiếu âm thường đại tiện lỏng chứ không cứng. Ngoài ra, đầu là nơi hội của ba kinh dương, nếu là 3 kinh âm, chỉ lên đến ngực rồi chỉ xuống ngay. Trường hợp này thấy đổ mồ hôi ở đầu, giống như chứng dương hư, v́ vậy cho rằng: đổ mồ hôi là dương yếu, nhưng chứng Thiếu âm trán đổ mồ hôi lạnh là chứng thâm độc, v́ vậy nói rằng âm bệnh không nên đổ mồ hôi. Nay mồ hôi đổ đầu th́ biết là không phải bệnh của Thiếu âm. Dùng bài Tiểu Sài Hồ Thang, nếu không khỏi cũng sẽ đi tiêu chảy mà bệnh sẽ giải. Tuy Trương-Trọng-Cảnh không lập ra phương, nhưng biết rằng đây là chứng Đại Hồ, Sài Thang vậy. Đây cũng là 1 loại bệnh dương chứng giống âm”.

Y Án Mạch TRẦM ĐẠI

(Trích Trong 'Cổ Kim Y Án').

“Thân Nho chữa cho 1 người tự ra mồ hôi, chân lạnh không đi được, mạch xích Trầm mà Đại. Đây là do Tỳ khí bị hăm xuống mà ra. Phế không được nuôi dưỡng v́ vậy ra mồ hôi. Chân là nơi 2 đường kinh Tỳ, Thận đi qua, Tỳ dương không được thư thả th́ Thận khí cũng uất kết, v́ vậy 2 chân lạnh. Điều trị bằng cách dùng phương pháp khải Tỳ, dưỡng Phế làm chính (gốc), ôn Thận làm phụ (ngọn). Cho dùng Nhân Sâm, Hoàng Kỳ, Hoài Sơn để bổ Tỳ âm, cố biểu mà phùø (giúp) Phế, thêm  Quế để ôn Thận. Bệnh khỏi”.

- MẠCH TRẦM VÀ CÁC MẠCH KHÁC

- Sách ‘Tân Biên Trung Y Học Khái Yếu’ xếp các loại mạch Phục, Nhược, Lao, Huyền vào Loại mạch Trầm theo bảng sau:

Mạch Gốc. Đặc Điểm. Tên Mạch Cùng Gốc. H́nh Thái Tượng Mạch. Hội Chứng Tương Ứng.
  

Loại

 

Mạch

  

TRẦM

  

Ấn

 nặng

 tay

 mới

 thấy

TRẦM Đặt nhẹ tay không thấy mạch, ấn nặng tay mới thấy. Lư, uất chứng, thủy thủng.
PHỤC Ấn nặng tay đến gân xương mới thấy. Tà khí bế tụ, quyết nghịch, đau nhiều, dương suy.
NHƯỢC Nhỏ mềm mà ch́m. Khí huyết không đủ.
LAO Ấn nặng tay thấy mạch Thực. Chứng Thực ở trong, âm hàn, sán khí.
HUYỀN Căng thẳng mà dài như ấn vào dây hàn. Bệnh ở Can, Đởm, các chứng đau, đờm ẩm.

-Theo sách ‘Lục Mạch Cương Lĩnh’ th́ :

·Trầm mà hữu lực, đè tay sát xương mới thấy là mạch Phục.

·Trầm mà hữu lực, ở giữa khoảng Trầm và Phù là mạch Lao.

·Trầm mà rất vô lực, t́m kỹ mới thấy được là mạch Nhược

MẠCH HỌC

01. LỜI NÓI ĐẦU
02. CÁC KƯ HIỆU VIẾT TẮT SỬ DỤNG TRONG SÁCH

ĐẠI CƯƠNG

A- ĐẠI CƯƠNG
B- LỊCH SỬ MẠCH HỌC.
C- CƠ CHẾ CỦA MẠCH
D- CÁC BỘ VỊ ĐỂ CHẨN MẠCH
E- PHƯƠNG PHÁP CHẨN MẠCH
F- PHÂN BIỆT MẠCH
G- QUAN HỆ GIỮA MẠCH VỚI NHÂN TỐ TRONG NGOÀI
H- PHÂN LOẠI MẠCH

NỘI DUNG MẠCH HỌC

MẠCH CÁCH
MẠCH HOĂN
MẠCH HOẠT
MẠCH HUYỀN.
MẠCH HƯ
MẠCH HỒNG
MẠCH KHÂU
MẠCH KHẨN
MẠCH KẾT
MẠCH LAO
MẠCH NHU
MẠCH NHƯỢC
MẠCH PHÙ
MẠCH PHỤ NỮ
MẠCH PHỤC
MẠCH SÁC
MẠCH SÁP
MẠCH THỰC
MẠCH TR̀
MẠCH TRƯỜNG
MẠCH TRẦM
MẠCH TẾ
MẠCH VI
MẠCH XÚC
MẠCH ĐOẢN
MẠCH ĐẠI

 


Back

Forward

 

YKHOANET

, In trang này   J

Y HỌC CỔ TRUYỀN VIỆT NAM
Design by HT MEDSOFT
Xem trang tốt nhất ở độ rộng màn h́nh 1024 x 768 -- Tŕnh duyệt  Internet Explorer 5.0 trở về sau

http://www.yhoccotruyen.htmedsoft.com/machhoc/htmdocs/MACH25.htm