|
Y ÁN |
|
. |
154- ĐIÊN CUỒNG(Trích trong ‘Thanh Hà Y Án’ của Trung Quốc).Một phụ nữ, dù đói vẫn không muốn ăn, thường hay giận dữ và chửi bới, làm như muốn giết tất cả những ai ở hai bên ḿnh, miệng không hề ngớt buông lời độc ác và tuy đă được nhiều thầy thuốc chữa trị, bệnh vẫn không thay đổi. Đến khi Trương đại nhân xem xong, nói: “Bệnh này khó mà dùng thuốc để chữa được”. Rồi ông liền cho gọi hai con hát, bảo phải dùng phấn đỏ bôi mặt mà làm tṛ cười. Quả nhiên người bệnh cười to. Hôm sau ông bảo hai con hát làm tṛ ‘Giốc Để’ (cúi đầu mà húc nhau), tức th́ người bệnh cũng cười to lên. Nhưng nếu một mặt ông bảo hai con hát làm tṛ cười th́ một mặt khác ông lại mướn hai người đàn bà có sức ăn uống khoẻ mạnh, cho ngồi cạnh đó, rồi vừa ăn vừa khen thức ăn ḿnh là ngon, làm cho người bệnh phát thèm phải đ̣i ăn, rồi ăn thực sự. Chẳng mấy hôm sau, chứng trạng bớt dần rồi ăn uống được, không cần đến thuốc mà bệnh cũng khỏi. Cách đó ít lâu lại sinh hạ thêm được một con trai nữa. Ôi làm thuốc chỉ quư hồ có tài, v́ nếu không th́ lấy ǵ mà ứng biến một cách vô cùng không thể liệu trước như thế được? Sách ‘Y Kinh’ dậy rằng: Trùng dương (mạch cả ba dương đều mạnh) th́ cuồng, trùng âm (mạch cả ba âm đều mạnh) th́ điên”, căn cứ vào những lời người bệnh nói ra, đều là việc của nhà họ. Tôi nghĩ là trải qua mười năm, những nỗi u uất dồn chứa trong ḷng, do xúc động làm cho giận dữ, đờm hoả thừ thế dồn cả lên trên, bít cả thanh khiếu làm cho người bệnh không phân biệt được lạ và quen nữa. |
|
, In trang này J Y HỌC CỔ TRUYỀN VIỆT NAM http://www.yhoccotruyen.htmedsoft.com/yan/TAMUIHONG/154-DIENCUONG.htm |