|
Y ÁN |
|
. |
112- THƯỢNG MĂ PHONG - TRÚNG PH̉NG(Trích trong “Cuộc Đời Và Kinh Nghiệm Của Người Thợ Già Trị Bệnh” của Lê Đức Thiếp, Việt Nam).Anh Sơn, làm nghề nông và đơm đó bắt tôm cá. Hôm đó, trời giá rét, lúc gần 5 giờ sáng, tôi được mời đến khám bệnh cho anh ta. Anh nằm, tay chân duỗi thẳng, mặt và tay chân để lộ ra đều thâm đen x́, mắt không chuyển động, con ngươi giống như người đă chết. Chẩn mạch thấy đă hết chạy, chỉ c̣n chỗ tim, lồng ngực c̣n đập nhè nhẹ, hơi thở c̣n thoi thóp. Chị vợ khai: ‘Nhà con lúc 4 giờ sáng, dậy đi lấy lờ đó (đơm tôm cá) về rồi lạnh quá, vào pḥng nằm với con cho ấm, lát sau, anh ấy đ̣i hỏi nơi con. Đang trong lúc ấy (giao hợp), con thấy anh ấy lạnh toát đi mà nín thở, hỏi anh ấy không nói. Con sợ quá, đẩy vội anh ấy xuống, rồi mời bà con tới. Tôi đáp: Như vậy là bệnh trúng pḥng (thượng mă phong) rồi, bây giờ đă lỡ đẩy anh ấy ra rồi mà cũng chậm quá rồi, nhưng cứ phải mau mau ấp ủ cho anh ấy và đem vào pḥng kín, đốt ḷ sưởi rất lớn cho nóng cả trong pḥng để sưởi ấm cho anh ấy. Đồng thời, nhờ mấy anh em đây thay phiên nhau hà hơi của ḿnh vào miệng của anh ấy (theo phương pháp hô hấp nhân tạo miệng truyền miệng). Anh Hải (em anh Sơn) cầm hai tay anh Sơn dơ lên, hạ xuống luôn luôn cho chuyển động khí huyết, may ra th́ sống. Đồng thời tôi chuẩn bị sắc thuốc: Đảng sâm 12g, Phỉ tử 12g, Can khương 12g, Nhục quế 12g. Cạy miệng đổ dần dần vào cho uống… Khoảng 8 giờ 30, anh Sơn đă tỉnh lại. Cho uống tiếp 1 thang thuốc nữa. |
|
, In trang này J Y HỌC CỔ TRUYỀN VIỆT NAM http://www.yhoccotruyen.htmedsoft.com/yan/YANNAMKHOA/112-THUONGMAPHONG.htm |